Ngọn Đèn Bên Hầm Trú Ẩn
Làng ven biển thường xuyên bị máy bay đánh phá. Mỗi khi còi báo động vang lên, trẻ con lại ùa xuống hầm trú ẩn.
Trong góc hầm luôn có một ngọn đèn dầu nhỏ của cô giáo Mai.
Mai vẫn dạy học dù bom đạn chưa ngớt. Ban ngày lớp học dựng dưới gốc đa, ban đêm chuyển xuống hầm.
Cô viết chữ lên tấm gỗ cũ, lũ trẻ ngồi chen nhau đọc bài trong tiếng bom xa.
Một lần, trận ném bom kéo dài suốt buổi tối. Đất đá rung chuyển liên hồi. Nhiều đứa trẻ bật khóc vì sợ.
Mai liền kể chuyện cổ tích.
Giọng cô nhỏ nhẹ, ấm áp như hơi lửa. Bọn trẻ dần bình tĩnh lại.
Sau chiến tranh, nhiều học trò của Mai trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên. Trong ngày gặp mặt, họ nhắc mãi về ngọn đèn dầu năm xưa.
Không phải ánh sáng nào cũng đến từ điện.
Có những ánh sáng được thắp lên từ lòng can đảm và tình yêu con người.



