Ngọn đèn bên suối
Mùa mưa ở bản Khe Đá thường đến rất bất ngờ.
Con suối nhỏ hiền hòa ban ngày chỉ sau một trận mưa lớn đã trở thành dòng nước chảy xiết.
Chiều hôm ấy, khi tan học, nhóm học sinh lớp Sáu đứng chần chừ bên bờ suối.
Cây cầu tạm đã bị nước cuốn mất.
Không ai dám bước xuống.
Ở đầu bản, Lâm – một đoàn viên đang cùng bà con kiểm tra những đoạn đường sau mưa – nhìn thấy các em.
Cậu không vội đưa từng em vượt suối.
Thay vào đó, Lâm chạy đến Nhà văn hóa, mang theo cuộn dây cứu hộ và những chiếc áo phao đã chuẩn bị sẵn cho mùa mưa.
Cùng với vài người dân, cậu căng dây qua đoạn suối cạn nhất rồi lần lượt hướng dẫn từng em bám dây để sang bờ.
Em nhỏ nhất run lên vì sợ.
Lâm cười:
– Đừng nhìn dòng nước. Hãy nhìn về phía anh.
Cậu bé làm theo.
Từng bước một, em sang được bờ bên kia.
Một tuần sau, Chi đoàn vận động kinh phí và ngày công của người dân để dựng một cây cầu gỗ chắc chắn.
Ngày khánh thành cầu, các em học sinh chạy qua chạy lại đầy thích thú.
Riêng Lâm đứng lặng nhìn chiếc đèn năng lượng mặt trời vừa được lắp ở đầu cầu.
Đêm xuống, ánh đèn soi sáng cả một đoạn đường.
Lâm hiểu rằng điều quan trọng nhất không phải là mình đã giúp các em vượt qua con suối hôm ấy.
Mà là từ nay, các em sẽ không còn phải đối mặt với nỗi sợ ấy mỗi mùa mưa nữa.


