NGỌN ĐÈN BÊN TRỌNG ĐIỂM
Ký ức về những đêm dẫn đường cho đoàn xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn năm 1971.
Năm 1971, khi mới mười tám tuổi, tôi tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, sửa đường và dẫn đường cho các đoàn xe vận tải đi qua những khu vực nguy hiểm.
Tôi còn nhớ một đêm mưa rất lớn. Đất đỏ Trường Sơn nhão ra như bùn, nhiều đoạn đường bị bom cày xới chỉ còn những hố sâu ngập nước. Khoảng gần nửa đêm, đơn vị nhận tin có một đoàn xe chở hàng cần đi qua trọng điểm trước khi trời sáng. Nếu chậm trễ, đoàn xe có thể bị máy bay phát hiện.
Tôi và ba đồng đội cầm đèn tín hiệu ra vị trí. Chúng tôi đứng cách nhau vài chục mét để làm mốc cho các lái xe. Tiếng động cơ xe hòa lẫn tiếng mưa rừng. Mỗi lần nghe tiếng máy bay vọng lại từ xa, tất cả đều căng thẳng nhưng không ai rời vị trí.
Đến chiếc xe cuối cùng thì bất ngờ bị sa lầy. Không ai bảo ai, chúng tôi lao xuống bùn, dùng dây kéo và sức người để đẩy xe lên. Bùn đất bám kín quần áo, tay chân trầy xước nhưng khi nhìn chiếc xe tiếp tục lăn bánh, ai cũng vui mừng.
Rạng sáng hôm sau, đoàn xe đã vượt qua khu vực an toàn. Chúng tôi ngồi bên vệ đường, ăn vội nắm cơm nguội rồi lại tiếp tục công việc. Đó chỉ là một trong rất nhiều đêm trên Trường Sơn, nhưng là đêm tôi nhớ nhất vì đã hiểu rằng những việc làm nhỏ bé của mình cũng góp phần vào thắng lợi chung của đất nước



