Khác

Ngọn đèn biển trên dải sông Hậu

Mô tả ngắn: Sự hy sinh thầm lặng và lòng kiên trung của Mẹ Mười trong việc dùng ngọn đèn dầu làm ám hiệu an toàn cho các chuyến xuồng cán bộ vượt sông Hậu.

Đồng Tháp20/08/2026xã Hòa Long (Xã Hòa Long)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nội dung câu chuyện: Căn nhà lá của Mẹ Ngô Thị Mười nằm trót vót ngay đoạn cua hiểm trở của sông Hậu thuộc địa phận xã Định Hòa (Lai Vung). Nơi đây là điểm trung chuyển chiến lược, nơi các đoàn xuồng của quân ta từ căn cứ Nam Sông Hậu vượt sông sang địa bàn Lai Vung và Sa Đéc. Đoạn sông này luôn bị tàu tuần tra giặc lượn quét đèn pha và gài mật phục gắt gao.

Để bảo đảm an toàn cho cán bộ, Mẹ Mười đã tự nguyện biến căn nhà mình thành một "ngọn hải đăng cách mạng". Mẹ sáng chế ra một ngọn đèn dầu đặc biệt có ba vách chắn bằng gỗ: Khi ngọn đèn được đặt ở cửa sổ hướng ra sông và thắp sáng bình thường, đó là tín hiệu "an toàn, không có địch"; khi ngọn đèn bị che khuất hoặc tắt, đó là tín hiệu "có địch mật phục, xuồng phải quay đầu ngay".

Suốt từ năm 1968 đến năm 1975, không kể những đêm mưa bão tăm tối hay những ngày địch càn quét dữ dội, Mẹ Mười vẫn kiên trì ngồi bên cửa sổ, thức trắng đêm để canh chừng đồn bót và giữ ngọn đèn cháy sáng. Có những đêm lính ngụy xông vào nhà xét hỏi gắt gao, Mẹ bình thản giả vờ làm người già mất ngủ, ngồi khâu áo bên ngọn đèn để che mắt chúng.

Nhờ ngọn đèn tín hiệu của Mẹ Mười, hàng trăm chuyến xuồng chở cán bộ, thương binh và đạn dược đã vượt sông Hậu an toàn mà không một lần bị rơi vào ổ phục kích của địch. Nhân dân và chiến sĩ thời ấy yêu thương gọi Mẹ là "Ngọn đèn biển trên dải sông Hậu".

Hình ảnh Mẹ Mười cùng ngọn đèn dầu thầm lặng là minh chứng cho tình yêu quê hương bao la và sự cống hiến không ngừng nghỉ của người phụ nữ Nam Bộ. Bài học về sự tận tụy, hy sinh vì tập thể của Mẹ vẫn soi sáng con đường rèn luyện của tuổi trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn