Bài viết

Ngọn Đèn Cuối Bản

Lào Cai02/06/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn Đèn Cuối Bản

Ở cuối cùng của xã Sơn Lương có một bản nhỏ nằm nép mình dưới chân núi. Bản chỉ có hơn ba mươi nóc nhà và cách trung tâm xã khá xa.

Trong bản có cụ bà tên Mẩy, năm ấy đã ngoài bảy mươi tuổi.

Mỗi tối, khi cả bản đã lên đèn, người ta vẫn nhìn thấy ánh sáng từ căn nhà nhỏ của cụ Mẩy le lói giữa sườn đồi.

Ánh đèn ấy không sáng nhất bản.

Nhưng lại là ánh đèn tắt muộn nhất.

Nhiều người thắc mắc.

Một hôm, cậu bé Tuấn hỏi:

– Bà ơi, sao bà thức khuya thế?

Cụ Mẩy cười hiền:

– Bà đang chờ người.

– Chờ ai ạ?

– Chờ những đứa trẻ đi học về muộn.

Tuấn càng ngạc nhiên hơn.

Thì ra nhiều học sinh ở các bản xa phải đi học thêm hoặc tham gia sinh hoạt đội, đến tối mới về tới nhà. Con đường núi quanh co, nhiều đoạn tối om.

Cụ Mẩy sợ các em đi qua đoạn cuối bản không nhìn thấy đường nên tối nào cũng thắp đèn trước hiên nhà.

Ngọn đèn nhỏ ấy đã sáng suốt nhiều năm.

Dần dần, lũ trẻ quen với ánh đèn của cụ.

Mỗi lần nhìn thấy ánh sáng từ xa, các em biết rằng mình đã gần về đến nhà.

Có em còn gọi vui:

– Đó là ngọn hải đăng của Sơn Lương.

Một năm nọ, mưa bão liên tiếp xảy ra.

Đêm ấy, gió thổi rất mạnh.

Một nhóm học sinh từ trung tâm xã trở về sau cuộc thi văn nghệ.

Con đường núi trơn trượt và tối đen.

Các em vừa đi vừa lo lắng.

Bất chợt, từ phía xa hiện lên một ánh sáng quen thuộc.

Là ngọn đèn trước nhà cụ Mẩy.

Nhìn thấy ánh đèn, cả nhóm như có thêm động lực bước tiếp.

Khi về đến nơi, các em mới biết cụ Mẩy đang bị sốt nặng.

Dù vậy, cụ vẫn cố gắng thức dậy thắp đèn như mọi ngày.

Tin tức ấy lan khắp bản.

Sáng hôm sau, người dân kéo đến thăm cụ rất đông.

Ai cũng xúc động.

Một bác trưởng bản nói:

– Bao năm nay chúng ta quen nhận ánh sáng từ cụ mà quên mất phải san sẻ với cụ.

Từ hôm đó, người dân trong bản quyết định dựng những cột đèn năng lượng mặt trời dọc con đường chính.

Mỗi gia đình góp một ít công sức.

Chỉ sau vài tháng, con đường tối tăm năm nào đã được thắp sáng.

Ngày những chiếc đèn đầu tiên được bật lên, cụ Mẩy chống gậy ra xem.

Ánh sáng trải dài từ đầu bản đến cuối bản như một dải sao giữa núi rừng.

Cụ xúc động rơi nước mắt.

Cụ nói:

– Bà chỉ thắp một ngọn đèn nhỏ thôi.

Không ngờ lại nhận được cả một con đường ánh sáng.

Nhiều năm sau, cụ Mẩy qua đời.

Nhưng người dân vẫn giữ lại chiếc đèn cũ trước hiên nhà cụ.

Họ đặt nó trong nhà văn hóa bản như một kỷ vật.

Để nhắc con cháu rằng:

Một ánh đèn nhỏ có thể không xua tan được cả màn đêm.

Nhưng nếu được thắp lên bằng tình yêu thương, nó có thể soi sáng con đường cho rất nhiều người.

Và đôi khi, những điều làm thay đổi một cộng đồng không bắt đầu từ những việc lớn lao.

Mà bắt đầu từ một tấm lòng biết nghĩ cho người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn Đèn Cuối Bản | Câu chuyện thời hoa lửa