Ngọn đèn cuối hành lang
Tòa nhà ký túc xá của trường đại học thường tắt đèn lúc mười một giờ đêm.
Chỉ còn duy nhất một bóng đèn ở cuối hành lang luôn sáng.
Không ai biết ai là người đề nghị giữ lại ngọn đèn ấy.
Minh, sinh viên năm nhất, thường đi ngang qua mà không để ý.
Cho đến một đêm gần kỳ thi.
Cậu ngồi bệt xuống hành lang vì trong phòng quá nóng, sách vở trải kín nền gạch.
Một lát sau, một chị khóa trên mang theo bình nước nóng đi ngang.
– Em ôn thi à?
– Dạ.
– Chị cũng từng ngồi đúng chỗ này.
Hai người nói chuyện vài phút rồi ai lại học việc của mình.
Những ngày sau, dưới ngọn đèn ấy dần xuất hiện thêm nhiều sinh viên.
Có người giải bài tập cho bạn.
Có người chỉ ngồi yên đọc sách.
Có người lặng lẽ động viên một bạn vừa trượt học bổng.
Bốn năm sau, ngày tốt nghiệp, Minh quay lại ký túc xá.
Ngọn đèn cuối hành lang vẫn sáng.
Cậu gặp một sinh viên năm nhất đang loay hoay với chồng giáo trình.
Minh bước tới, ngồi xuống bên cạnh.
– Nếu cần, anh học cùng em một lúc nhé.
Ánh đèn vẫn không đổi.
Nhưng người ngồi dưới ánh đèn đã thay đổi qua từng khóa học.
Có những điều không cần ghi trong nội quy.
Chỉ cần được thế hệ trước âm thầm truyền lại cho thế hệ sau.


