Cựu chiến binh

Ngọn đèn cuối ngõ

Ninh Bình04/05/2026Lã Văn Nam (Đoàn xã Gia Lâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con ngõ nhỏ nằm lọt thỏm giữa thành phố luôn ồn ào, vậy mà cứ về đêm lại yên tĩnh đến lạ. Ở cuối ngõ có một ngọn đèn vàng cũ kỹ, treo trước căn nhà đã khóa cửa từ rất lâu. Không ai biết chủ nhà đi đâu, chỉ biết ngọn đèn ấy chưa bao giờ tắt.

Minh chuyển đến đây vào một ngày mưa.

Cậu là sinh viên, thuê một căn phòng nhỏ đầu ngõ. Đêm đầu tiên, Minh mất ngủ. Tiếng mưa rơi, tiếng gió rít qua khe cửa, và ánh đèn vàng cuối ngõ cứ hắt vào phòng cậu, chập chờn như gọi.

Sáng hôm sau, Minh hỏi bà cụ bán nước:
“Bà ơi, sao nhà cuối ngõ không có người mà đèn vẫn sáng vậy ạ?”

Bà cụ nhìn theo hướng cậu chỉ, im lặng một lúc rồi đáp:
“Để cho người đi lạc còn tìm được đường về.”

Minh bật cười, nghĩ đó chỉ là một câu nói vu vơ.

Nhưng rồi cậu bắt đầu để ý.

Đêm nào cũng vậy, dù mưa hay gió, ngọn đèn vẫn sáng. Ánh sáng không mạnh, chỉ đủ để soi một khoảng nhỏ trước cổng. Thỉnh thoảng, Minh thấy có người dừng lại dưới ánh đèn — đứng một lúc rất lâu, rồi quay đi.

Một đêm, Minh quyết định đi đến gần.

Cánh cổng gỗ cũ khép hờ. Cậu đẩy nhẹ, nó kêu lên một tiếng dài. Bên trong sân phủ đầy lá khô, nhưng kỳ lạ là không hề có cảm giác bỏ hoang. Như thể có ai đó vẫn âm thầm chăm sóc.

“Có ai không?” Minh gọi.

Không ai trả lời.

Chỉ có ánh đèn vàng rung nhẹ trong gió.

Minh định quay ra thì chợt nghe tiếng bước chân phía sau. Một người phụ nữ đứng ở cổng, áo ướt mưa, gương mặt mệt mỏi.

“Xin lỗi… đây có phải nhà số 17 không?” cô hỏi.

Minh lắc đầu:
“Nhà này bỏ hoang lâu rồi…”

Người phụ nữ im lặng. Ánh mắt cô nhìn lên ngọn đèn, rồi khẽ nói:
“Nhưng… tôi nhớ có người từng đợi tôi ở đây.”

Nói xong, cô quay đi, bước chậm rãi ra khỏi ngõ.

Minh đứng đó, lòng chợt thấy nặng.

Những ngày sau, cậu bắt đầu gặp nhiều người hơn dưới ánh đèn. Có người già, có người trẻ, có người chỉ đứng vài phút, có người ngồi rất lâu. Họ đều có một điểm chung — ánh mắt như đang tìm kiếm điều gì đó đã mất.

Minh dần hiểu.

Ngọn đèn không phải để soi đường.

Nó để giữ lại một nơi — cho những người chưa kịp nói lời chia tay.

Một tối, điện thoại Minh reo. Là mẹ.

“Con dạo này sao rồi?” giọng bà ấm áp.

Minh chợt nhớ đã lâu rồi mình chưa về nhà.

Sau cuộc gọi, cậu đứng rất lâu dưới ngọn đèn cuối ngõ.

Lần đầu tiên, Minh không nhìn nó như một điều kỳ lạ.

Mà như một lời nhắc.

Rằng có những nơi, nếu không quay về kịp…
sẽ chỉ còn lại ánh đèn chờ mãi trong đêm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn