Bài viết

Ngọn đèn cuối ngõ

Lào Cai02/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con hẻm nhỏ ở cuối ấp vốn rất tối.

Mỗi tối, người dân phải dùng đèn pin để đi lại.

Trẻ em ít dám ra ngoài.

Người lớn tuổi luôn thấp thỏm mỗi khi trở về muộn.

Trong cuộc họp chi đoàn, có ý kiến đề xuất lắp một bóng đèn năng lượng mặt trời.

Kinh phí không nhiều.

Nhưng mọi người vẫn quyết tâm thực hiện.

Các đoàn viên chia nhau vận động.

Có người ủng hộ vài chục nghìn đồng.

Có người góp một buổi công lao động.

Có bác thợ điện tình nguyện lắp đặt miễn phí.

Một tuần sau, chiếc đèn được dựng lên.

Tối đầu tiên bật sáng, cả con hẻm như đổi khác.

Lũ trẻ ríu rít đá cầu.

Các cụ già ngồi trước hiên nhà trò chuyện.

Tiếng cười vang lên nhiều hơn.

Một tháng sau, Quân đi ngang con hẻm thì gặp cụ Sáu.

Cụ cười:

– Nhờ cái đèn này mà tối nào tôi cũng dám đi bộ tập thể dục.

Quân vui vẻ:

– Chỉ một bóng đèn thôi mà thay đổi nhiều vậy sao cụ?

Cụ nhìn ánh sáng vàng dịu trên con đường rồi đáp:

– Đèn không chỉ xua bóng tối.

Nó còn xua cả nỗi ngại ngần trong lòng người.

...

Ít lâu sau, một trận mưa lớn làm chiếc đèn tắt.

Sáng hôm sau, trước khi Chi đoàn kịp đến sửa, Quân đã thấy ba thanh niên trong xóm đang kiểm tra hệ thống điện.

Một người cười:

– Hôm trước các bạn làm cho xóm mình.

Hôm nay để xóm mình cùng giữ gìn.

Chiều hôm ấy, ngọn đèn sáng trở lại.

Không ai còn xem đó là "đèn của Đoàn".

Đó là "đèn của cả xóm".

Trong buổi tổng kết Tháng Thanh niên, Quân kể câu chuyện ấy.

Anh nói:

– Thành công của một công trình không phải khi mình hoàn thành việc lắp đặt.

Mà là khi người dân coi đó là tài sản chung và tự nguyện gìn giữ.

Mọi người gật đầu.

Bởi họ hiểu rằng, điều tuổi trẻ mang đến không chỉ là ánh sáng của một chiếc đèn.

Đó còn là ánh sáng của tinh thần đoàn kết, của trách nhiệm và niềm tin vào sức mạnh cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn