Ngọn Đèn Cuối Truyện
Ngọn Đèn Cuối Truyện
Ông Lâm năm nay đã ngoài tám mươi tuổi.
Mỗi tối ông vẫn thắp một ngọn đèn nhỏ trên bàn thờ những người đồng đội.
Ánh đèn vàng dịu soi lên những tấm ảnh đã ngả màu.
Có người hy sinh ở tuổi đôi mươi.
Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa.
Ông thường ngồi rất lâu trước ngọn đèn ấy.
Không phải để buồn.
Mà để nhớ.
Để kể với những người đã khuất rằng đất nước hôm nay đã đổi thay.
Trẻ em được đến trường.
Những cánh đồng xanh trở lại.
Những chuyến tàu vẫn chạy qua những miền đất bình yên.
Ngọn đèn nhỏ ấy không chỉ thắp sáng một góc nhà.
Mà còn thắp sáng ký ức của cả một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa bằng lòng dũng cảm, tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày mai.



