Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

🌾 NGỌN ĐÈN CUỐI XÓM

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

🌾 NGỌN ĐÈN CUỐI XÓM

Những năm tháng chiến tranh, ở cuối một ngôi làng nhỏ có một ngôi nhà mái đất đơn sơ. Mỗi đêm, khi cả làng đã chìm vào giấc ngủ, vẫn có một ngọn đèn dầu le lói nơi cửa sổ. Đó là ngọn đèn của mẹ Thành.

Thành là con trai duy nhất của bà. Ngày lên đường nhập ngũ, anh hứa với mẹ:

— Khi nào đất nước hòa bình, con sẽ về thắp lại ngọn đèn này cho mẹ.

Mẹ chỉ cười, giấu nước mắt vào trong lòng.

Từ ngày con đi, đêm nào bà cũng thắp đèn. Bà sợ nếu một ngày nào đó Thành trở về trong đêm tối, anh sẽ không tìm thấy đường vào nhà.

Năm tháng trôi qua, những lá thư gửi về ngày một thưa dần. Nhưng trong mỗi lá thư, Thành đều nhắc:

"Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe. Con vẫn ổn. Con nhớ ánh đèn nhà mình lắm."

Rồi một ngày, tin báo tử được gửi về làng.

Người đưa tin đứng lặng rất lâu trước cửa nhà.

Mẹ Thành nhận tờ giấy bằng đôi bàn tay run rẩy. Bà không khóc. Bà chỉ quay vào nhà, châm thêm dầu vào ngọn đèn đang cháy.

Đêm ấy, ngọn đèn sáng hơn mọi ngày.

Người trong làng bảo nhau:

— Bà chưa tin Thành mất.

Nhưng thực ra, bà tin.

Chỉ là bà không muốn tắt ngọn đèn.

Bởi đó là thứ cuối cùng còn kết nối bà với người con trai đã nằm lại nơi chiến trường.

Chiến tranh kết thúc.

Đất nước hòa bình.

Những người lính trở về trong vòng tay gia đình.

Riêng ngôi nhà cuối xóm ấy vẫn đều đặn sáng đèn mỗi đêm.

Nhiều năm sau, khi mẹ Thành đã ngoài tám mươi tuổi, có một đoàn cựu chiến binh tìm về.

Họ là những người từng chiến đấu cùng Thành.

Một người bước đến trước bàn thờ, đặt xuống một cuốn sổ nhỏ đã sờn mép.

— Đây là nhật ký của anh ấy. Chúng tôi giữ đến hôm nay để mang về cho bác.

Mẹ Thành mở từng trang giấy đã ngả màu.

Ở trang cuối cùng có một dòng chữ:

"Nếu con không trở về, mẹ đừng buồn. Hãy cứ thắp ngọn đèn trước cửa như mọi ngày. Con tin rồi sẽ có những người con khác của đất nước tìm được đường về dưới ánh đèn ấy."

Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, bà bật khóc.

Tối hôm đó, bà vẫn thắp đèn.

Nhưng không còn để chờ riêng người con của mình nữa.

Mà để tưởng nhớ tất cả những người con đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc.

Có những ngọn đèn không chỉ soi sáng một mái nhà, mà còn soi sáng cả ký ức của một thời hoa lửa. Và trong ánh sáng nhỏ bé ấy vẫn hiện lên hình bóng của những người lính trẻ đã ngã xuống để quê hương mãi mãi bình yên.
🌾🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
🌾 NGỌN ĐÈN CUỐI XÓM | Câu chuyện thời hoa lửa