Bài viết

Ngọn đèn cuối xóm

Hà Tĩnh14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối con đường làng có một ngôi nhà nhỏ, nơi mỗi tối đều sáng lên một ngọn đèn vàng dịu. Người trong làng quen gọi đó là “ngọn đèn cuối xóm”. Không ai nhớ rõ từ khi nào ngọn đèn ấy bắt đầu được thắp, chỉ biết rằng, dù mưa hay gió, dù ngày thường hay ngày lễ, ánh sáng ấy chưa từng tắt.

Anh rời làng khi còn rất trẻ. Ngày đi, con đường đất vẫn còn gập ghềnh, hai bên là những hàng tre rì rào trong gió. Anh không nghĩ nhiều về tương lai, chỉ biết rằng phải bước đi. Ở phía sau, có một người vẫn đứng nhìn theo — mẹ anh. Và xa hơn nữa, ở cuối con đường, là ánh đèn nhỏ của ngôi nhà mà anh luôn đi ngang qua.

Khi ấy, anh chưa từng để ý nhiều đến ngọn đèn ấy. Nó chỉ là một phần quen thuộc của làng, như tiếng gà gáy mỗi sáng hay tiếng gió qua mái tranh mỗi chiều. Nhưng theo thời gian, trong những ngày xa quê, anh lại bất chợt nhớ đến nó. Một ánh sáng nhỏ, nhưng lại hiện lên rất rõ trong ký ức.

Những năm tháng trôi qua không dễ dàng. Có những lúc anh tưởng như không thể đi tiếp. Những con đường xa lạ, những ngày dài không điểm dừng, những đêm tối không ánh sáng. Và trong những lúc như thế, anh lại nhớ đến ngọn đèn cuối xóm. Không phải vì nó đặc biệt, mà vì nó luôn ở đó — bền bỉ, lặng lẽ.

Rồi một ngày, anh quyết định trở về.

Con đường làng đã thay đổi nhiều. Không còn là đường đất, mà đã được đổ bê tông. Những ngôi nhà mới mọc lên, thay thế cho những mái tranh cũ. Tiếng cười nói rộn ràng hơn, cuộc sống dường như đã khác xưa.

Anh bước chậm, như sợ bỏ lỡ điều gì đó. Những ký ức cũ hiện lên trong từng góc nhỏ. Và rồi, khi đến gần cuối xóm, anh dừng lại.

Ngọn đèn vẫn còn.

Ánh sáng ấy không thay đổi, vẫn là màu vàng ấm áp như ngày nào. Anh đứng nhìn rất lâu, cảm giác như thời gian chưa từng trôi qua.

Anh bước lại gần. Ngôi nhà nhỏ ấy vẫn giữ nguyên dáng vẻ cũ. Cánh cửa gỗ đã cũ hơn, mái ngói phủ thêm lớp rêu. Nhưng mọi thứ vẫn quen thuộc.

Một cụ bà ngồi bên trong, cạnh chiếc bàn gỗ nhỏ. Khi thấy anh, bà ngẩng lên, ánh mắt hiền hậu.

“Con về rồi à?” — bà hỏi, như thể đã biết anh từ lâu.

Anh hơi bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu. Anh không chắc bà có nhớ mình hay không, nhưng giọng nói ấy khiến anh cảm thấy gần gũi.

Anh ngồi xuống bên hiên, nhìn ngọn đèn treo trước cửa.

“Bà vẫn thắp đèn mỗi tối sao?” — anh hỏi.

Cụ bà mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm.

“Ừ… thắp cho quen. Với lại… để ai đi xa còn biết đường mà về.”

Anh im lặng.

Câu nói ấy đơn giản, nhưng lại chạm vào một điều gì đó rất sâu trong lòng anh.

“Có nhiều người về không bà?” — anh hỏi tiếp.

Cụ bà lắc đầu nhẹ.

“Không nhiều. Nhưng không sao. Chỉ cần còn người trở về… là đủ.”

Anh nhìn ngọn đèn, ánh sáng không mạnh, nhưng không hề yếu. Nó không cố gắng tỏa sáng, chỉ đơn giản là tồn tại.

Anh chợt hiểu.

Ngọn đèn ấy không chỉ để soi sáng con đường. Nó là một lời nhắc. Một lời nhắn gửi rằng, dù đi xa đến đâu, vẫn luôn có một nơi chờ đợi.

Không phải là chờ một ai cụ thể, mà là chờ chính con người quay về với những gì thuộc về mình.

Đêm xuống dần. Cả con đường làng chìm trong yên tĩnh. Chỉ còn vài ánh đèn le lói từ những ngôi nhà.

Nhưng ngọn đèn cuối xóm vẫn sáng rõ.

Anh đứng dậy, chào cụ bà. Trước khi đi, anh quay lại nhìn lần cuối.

Ánh đèn vẫn ở đó.

Không đổi thay.

Không rực rỡ.

Nhưng đủ để dẫn lối.

Anh bước đi, lòng nhẹ hơn.

Có những điều không cần lớn lao để trở nên quan trọng.

Chỉ cần tồn tại đủ lâu, đủ bền bỉ, cũng có thể trở thành điểm tựa cho người khác.

Ngọn đèn cuối xóm vẫn sẽ sáng.

Không chỉ cho hôm nay.

Mà cho cả những ngày sau.

Cho những người đi xa.

Và cho cả những người đang tìm đường trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn