NGỌN ĐÈN CUỐI XÓM
Ánh sáng nơi hậu phương đã tiếp thêm niềm tin cho những người ra trận.

Mỗi lần hành quân ngang qua xóm nhỏ ven đồi, Bình đều nhìn thấy một ngọn đèn dầu leo lét ở căn nhà cuối xóm. Người dân nơi đó kể rằng đêm nào bà cụ sống trong căn nhà ấy cũng thắp đèn chờ con trai ngoài mặt trận trở về. Dù bom đạn nhiều lần làm vỡ cửa, tắt mái, ngọn đèn ấy vẫn chưa bao giờ tắt. Có hôm đoàn bộ đội ghé xin nước uống, bà cụ còn lặng lẽ gói thêm khoai luộc cho từng người mang theo. Trước lúc đi, bà chỉ cười hiền: “Mấy đứa ráng giữ sức khỏe nghen con.” Câu nói giản dị ấy khiến Bình nhớ mãi suốt chặng đường dài sau đó. Trong thời chiến, có biết bao người mẹ nơi hậu phương âm thầm chờ đợi như thế. Và những ngọn đèn nhỏ bé cuối xóm đã trở thành ánh sáng của niềm tin và hy vọng giữa thời hoa lửa.



