Ngọn đèn cuối xóm
Cuối con đường đất của thôn Đông có một cột đèn năng lượng mặt trời thường xuyên không sáng.
Ban ngày, chẳng ai để ý.
Nhưng mỗi tối, đoạn đường ấy chìm trong bóng tối. Người già đi chậm, trẻ nhỏ tan lớp học thêm phải rọi đèn pin, còn những người đi làm về khuya luôn nơm nớp vì ổ gà và rãnh nước.
Ai cũng nghĩ việc sửa đèn là trách nhiệm của một đơn vị nào đó.
Chỉ có Hùng, một đoàn viên trẻ làm nghề điện, mỗi lần đi qua đều dừng lại vài phút để quan sát.
Một buổi tối, Hùng mang theo chiếc thang, bộ dụng cụ và một bóng đèn dự phòng.
Không có lễ phát động.
Không có băng rôn.
Chỉ có tiếng côn trùng và ánh đèn pin hắt lên cột điện.
Sau gần một giờ, ngọn đèn bừng sáng.
Ánh sáng vàng dịu trải xuống con đường nhỏ.
Đúng lúc ấy, một bà cụ chống gậy đi ngang.
Bà ngước nhìn lên rồi cười:
– Vậy là từ mai tôi không phải dò từng bước nữa.
Sáng hôm sau, nhiều người ngạc nhiên khi thấy chiếc đèn đã hoạt động trở lại.
Không ai biết ai là người sửa.
Ba ngày sau, trước cột đèn xuất hiện một chậu hoa nhỏ.
Rồi thêm một chiếc ghế đá do một hộ dân đặt.
Ít lâu sau, cả đoạn đường được quét dọn sạch sẽ.
Trong buổi sinh hoạt Chi đoàn, Bí thư hỏi:
– Theo các bạn, điều gì đã thay đổi khu dân cư?
Hùng đáp:
– Không phải ngọn đèn.
Mà là khi có một người thắp sáng trước, những người khác cũng muốn góp một chút ánh sáng của mình.


