Ngọn đèn dầu
Ngọn đèn dầu
Trong căn lán nhỏ, ngọn đèn dầu cháy leo lét. Ánh sáng yếu, chỉ đủ soi rõ một góc nhỏ.
Anh ngồi bên bàn, trước mặt là cuốn sổ đã cũ. Mỗi ngày, anh viết vài dòng. Không dài, chỉ là những ghi chép đơn giản: hôm nay đi đâu, gặp ai, thời tiết thế nào.
“Viết gì mà ngày nào cũng viết?” – đồng đội hỏi.
Anh trả lời:
“Để sau này còn nhớ.”
Có những đêm, gió thổi mạnh, ngọn đèn chao đảo. Anh phải lấy tay che lại, tiếp tục viết.
Những dòng chữ không cầu kỳ, nhưng đều đặn. Có lúc, anh dừng lại lâu, như đang nghĩ điều gì đó. Rồi lại viết tiếp.
Cuốn sổ dần dày lên theo thời gian.
Ngày rời đi, anh mang theo cuốn sổ. Nó không chỉ là những trang giấy, mà là cả một quãng đời được giữ lại bằng chữ.
Nhiều năm sau, khi đọc lại, anh nhận ra có những điều tưởng như nhỏ bé lúc đó, nhưng lại trở nên rất lớn trong ký ức.



