Ngọn đèn dầu
Đó là một đêm mưa nặng hạt. Mưa đập xuống mái lán dã chiến nghe lộp bộp như tiếng bước chân vội vã. Đơn vị chúng tôi vừa rút khỏi một trận đánh kéo dài suốt hai ngày, ai cũng mệt lả, người ướt sũng và bùn đất bám đầy quần áo.
Trong góc lán, anh y tá tên Thành đang loay hoay với một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh lửa yếu ớt run rẩy trong gió lùa, lúc sáng lúc tối như sắp tắt.
“Đừng để tắt nhé anh,” ai đó nói đùa, “tắt là tụi em sợ lắm.”
Anh Thành cười:
“Yên tâm. Nó còn lì hơn cả tụi mình.”
Ngọn đèn dầu ấy theo chúng tôi suốt nhiều ngày. Mỗi khi trời tối, anh Thành lại cẩn thận đặt nó ở giữa lán. Ánh sáng vàng mờ chiếu lên những khuôn mặt lấm lem, khiến mọi người trông hiền lành như những người nông dân sau một ngày làm đồng.
Đêm đó, anh đang khâu lại vết rách trên áo cho một cậu lính trẻ. Tôi hỏi:
“Anh mang theo cái đèn này từ bao giờ?”
Anh trả lời:
“Từ ngày nhập ngũ. Vợ đưa. Bảo khi nào thắp thì nhớ là có người chờ.”
Tôi nhìn ngọn lửa nhỏ, bỗng thấy cổ họng nghẹn lại.
Ngoài kia mưa vẫn rơi, gió vẫn rít, chiến tranh vẫn ở đâu đó rất gần. Nhưng trong căn lán chật chội, chúng tôi ngồi quây quanh một đốm sáng bé xíu, nghe nhau kể chuyện quê, chuyện nhà, chuyện những bữa cơm nóng và những con đường làng đầy bụi.
Vài hôm sau, trong một lần di chuyển ban đêm, đơn vị bị pháo kích bất ngờ. Sau khi mọi thứ lắng xuống, chúng tôi kiểm tra lại người và đồ đạc.
Ngọn đèn dầu vẫn còn. Nhưng người giữ nó thì không.
Chúng tôi im lặng rất lâu. Rồi một người châm lửa, thắp ngọn đèn lên. Ánh sáng nhỏ lại run rẩy trong gió đêm.
Từ hôm đó, mỗi tối chúng tôi vẫn thắp nó. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu: ngọn đèn ấy không chỉ để soi sáng con đường.
Nó là lời nhắc rằng ở đâu đó, vẫn có những mái nhà đang chờ chúng tôi trở về.


