Ngọn đèn dầu
Trong những năm tháng của Chiến tranh Việt Nam, ở một làng nhỏ ven sông có một cậu bé tên Nam. Cha của Nam là bộ đội, đã lên đường ra mặt trận từ khi cậu còn rất nhỏ. Ở nhà, Nam sống cùng mẹ trong một căn nhà tranh đơn sơ.
Trong những năm tháng của Chiến tranh Việt Nam, ở một làng nhỏ ven sông có một cậu bé tên Nam. Cha của Nam là bộ đội, đã lên đường ra mặt trận từ khi cậu còn rất nhỏ. Ở nhà, Nam sống cùng mẹ trong một căn nhà tranh đơn sơ.
Mỗi tối, khi tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, cả làng phải chạy xuống hầm trú ẩn. Bom đạn nổ vang, đất trời rung chuyển. Nhưng khi mọi người trở lên khỏi hầm, trong căn nhà nhỏ của Nam lúc nào cũng có một ngọn đèn dầu được thắp sáng.
Mẹ Nam nói:
“Phải thắp đèn để cha con biết đường mà về.”
Nam không hiểu hết ý nghĩa câu nói ấy, nhưng tối nào cậu cũng cẩn thận châm lại bấc đèn, đặt nó bên cửa sổ. Ánh đèn nhỏ bé ấy le lói trong đêm tối, như một niềm hy vọng.
Một đêm mưa gió, bom rơi gần làng. Khi mọi người còn đang run sợ trong hầm, có tiếng gõ cửa nhà Nam. Mẹ con Nam chạy lên thì thấy một người lính đứng trước cửa, quần áo lấm bùn nhưng ánh mắt rất quen.
Đó chính là cha Nam.
Ông đã hành quân qua làng trong đêm tối. Giữa khói bom mịt mù, ông nhìn thấy một ánh đèn dầu nhỏ trong căn nhà quen thuộc. Nhờ ánh đèn ấy, ông nhận ra nhà mình.
Cha ôm chặt Nam vào lòng. Người lính nói khẽ với vợ:
“Giữa cả vùng tối đen, chỉ có ngọn đèn nhà mình còn sáng.”



