Bài viết

Ngọn đèn dầu bên cửa sổ vinh quang

Ngọn đèn dầu bên cửa sổ vinh quang

Quảng Trị28/04/2026Cao Sỹ Linh (Đoàn Trường Cao đẳng nghề)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một làng quê nghèo miền Bắc, có một ngọn đèn dầu luôn thắp sáng bên cửa sổ mỗi đêm suốt mười năm ròng. Đó là đèn của chị Tâm, chờ anh Đức – người lính đặc công biệt động Sài Gòn.

Ngày anh đi, anh dặn: "Hễ đêm nào em còn thắp đèn, anh biết em vẫn bình an và đợi anh. Ánh sáng ấy sẽ dẫn đường cho anh về."

Anh Đức hoạt động bí mật trong lòng thành phố, đối mặt với sự săn lùng gắt gao của cảnh sát mật vụ. Có những đêm nằm trong hầm tối, anh nhắm mắt lại và tưởng tượng ra ánh đèn dầu vàng vọt của Tâm đang hắt qua khung cửa sổ gỗ mục. Ánh sáng ấy trở thành "la bàn" tinh thần, giúp anh giữ vững khí tiết ngay cả khi bị bắt và tra tấn trong chuồng cọp Côn Đảo.

Chị Tâm ở quê nhà, một mình nuôi con, làm lụng quần quật từ tờ mờ sáng đến tối mịt. Dù dầu hỏa có lúc khan hiếm, chị vẫn nhịn ăn để mua một chai dầu nhỏ, chỉ để thắp lên vài tiếng mỗi đêm. Hàng xóm bảo chị hâm, nhưng chị bảo: "Nhà có ánh sáng, người đi xa mới không lạc lối."

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, anh Đức trở về trên chiếc xe Jeep đầy hoa. Anh không vào nhà ngay, mà đứng từ xa nhìn lên cửa sổ. Trời vẫn chưa tối, nhưng anh thấy chị đang lau chùi chiếc đèn dầu cũ kỹ. Anh bước vào, ôm lấy chị từ sau lưng.

  • "Tâm, anh về rồi. Từ nay em không cần tốn dầu nữa."
    Tâm xoay người lại, nước mắt vỡ òa trên vai chồng. Ngọn đèn dầu ấy cuối cùng đã hoàn thành sứ mệnh của nó, nhường chỗ cho ánh sáng của ngày đại thắng và niềm hạnh phúc sum vầy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn đèn dầu bên cửa sổ vinh quang | Câu chuyện thời hoa lửa