Ngọn đèn dầu không bao giờ tắt ở ngã ba ranh giới
Ngọn đèn dầu không bao giờ tắt ở ngã ba ranh giới
Ngọn đèn dầu không bao giờ tắt ở ngã ba ranh giới
Người kể: Ông Trần Minh Tâm (Cựu chiến binh Phòng không - Không quân)
Nội dung:
"Năm 1967, tại một ngã ba trọng điểm trên đất Quảng Bình, nơi giao nhau giữa các ngả đường hướng ra tiền tuyến, có ngôi nhà nhỏ của mế bộc. Căn nhà tranh ấy đã bị bom đánh sập ba lần, nhưng lần nào mế cũng dựng lại ngay sát mép hố bom.
Nhiệm vụ thầm lặng của mế là thắp một ngọn đèn dầu hỏa đặt vào trong chiếc ống bơ rỉ, che khuất tầm nhìn từ trên cao nhưng lại soi rõ lối rẽ cho đoàn xe xích, xe tải chở đạn đi qua đêm tối. Địch thả bom tọa độ liên hồi, mảnh bom găm chi chít vào vách đất. Nhiều đêm xe hư hỏng, anh em chiến sĩ vào hầm của mế trú ẩn, mế lại nhường củ sắn, bát nước chè xanh. Có lần tôi hỏi: 'Mế không sợ bom Mỹ sao?'. Mế cười, nụ cười móm mém: 'Nó thả bom kệ nó, mế thắp đèn để các con thấy đường mà đi. Đèn tắt thì xe các con lật mất'. Ngọn đèn dầu của mế chính là ngọn hải đăng giữa lòng Trường Sơn soi sáng cho hàng ngàn chuyến xe qua."



