Bài viết

Ngọn Đèn Dầu Không Còn Phải Chờ Những Đêm Tối Như Trước

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Ngọn Đèn Dầu Không Còn Phải Chờ Những Đêm Tối Như Trước

Năm 1969, ngọn đèn dầu trong căn nhà nhỏ của ông Minh luôn là một người bạn đồng hành thân thiết trong những đêm tối. Căn nhà gỗ đơn sơ, với chiếc mái lá rách nát, mỗi khi màn đêm buông xuống, ngọn đèn dầu là nguồn sáng duy nhất. Bà Minh, vợ ông, thường chăm chút cho chiếc đèn dầu như một phần quan trọng trong cuộc sống gia đình. Mỗi tối, bà nhẹ nhàng đổ dầu vào đèn, lau chùi bóng đèn cho sạch sẽ rồi mới thắp lên, ánh sáng vàng vọt ấy chiếu lên khắp căn phòng, tạo nên một không gian ấm cúng, gần gũi.

Ngọn đèn dầu không chỉ là ánh sáng, mà là niềm tin, là sự an ủi trong những đêm tối. Những buổi tối mùa mưa, khi gió thổi ào ào, những tiếng động từ ngoài cửa sổ vang lên, ngọn đèn dầu vẫn cháy sáng, cùng ông bà Minh ngồi nói chuyện, chia sẻ những câu chuyện xưa cũ, những chuyện về cuộc đời, về những ngày không có chiến tranh, về những buổi sáng bình yên.

Ông Minh thường nói với con cái:

"Đèn dầu này không chỉ là nguồn sáng, nó còn là người bạn trong đêm tối. Dù có bao nhiêu thứ thay đổi, ngọn đèn dầu vẫn luôn ở đây, vẫn luôn sáng."

Mỗi khi ngồi quanh ngọn đèn dầu, ông bà Minh lại cảm thấy như mọi điều tươi sáng đều nằm trong những khoảnh khắc ấy. Ánh sáng của đèn dầu không chỉ chiếu sáng căn phòng, mà còn chiếu sáng cả tâm hồn họ.

Tuy nhiên, từ năm 1970, chiến tranh bắt đầu ảnh hưởng đến cuộc sống trong làng. Những ngày tháng bão táp, bom đạn khiến cuộc sống trở nên đen tối hơn, không chỉ bởi chiến tranh mà còn vì những thiếu thốn vật chất. Dù vậy, ngọn đèn dầu vẫn cháy sáng, luôn là điểm tựa, là ngọn lửa giữ ấm những trái tim trong gian khổ.

Mùa mưa năm 1970, gió thổi mạnh, dường như muốn nhấn chìm ngọn đèn dầu trong bóng tối. Đêm ấy, bà Minh lại loay hoay thắp lại đèn sau khi gió tạt ngọn lửa ra ngoài. Ông Minh nhìn bà, đôi mắt mệt mỏi:

"Đêm nay, đèn yếu quá, chắc phải thay dầu."

Bà Minh gật đầu, xếp lại chăn cho con cái rồi nhẹ nhàng nói:

"Đèn dầu đã nhiều năm rồi, nó vẫn sáng, vẫn là bạn của chúng ta. Mặc dù gió có mạnh, mặc dù có bao nhiêu khó khăn, đèn dầu vẫn không tắt. Cũng như chúng ta, dù bão tố, dù khó khăn, vẫn phải giữ cho ngọn lửa trong lòng không bao giờ tắt."

Những lời bà Minh nói khiến ông Minh chợt thấy yên lòng. Ngọn đèn dầu tuy nhỏ bé, nhưng cũng giống như tình yêu thương trong gia đình, dù gặp bao nhiêu sóng gió, vẫn luôn bền vững.

Năm 1971, những ngày chiến tranh tồi tệ hơn, cuộc sống ngày càng khó khăn. Nhiều gia đình trong làng đã phải bỏ làng ra đi, nhưng ngọn đèn dầu vẫn là một phần không thể thiếu trong căn nhà ông Minh. Đêm đêm, nó vẫn cháy sáng, dù ánh sáng không còn rực rỡ như trước, nhưng vẫn đủ để soi sáng không gian nhỏ bé ấy.

Có một lần, con trai ông Minh về thăm, nhìn ngọn đèn dầu, anh nói:

"Ba, sao ba vẫn dùng đèn dầu thế này? Có thể dùng đèn điện rồi mà."

Ông Minh cười, mắt nhìn vào ngọn lửa của đèn dầu:

"Đèn dầu này không chỉ là để chiếu sáng, con. Nó là biểu tượng của những gì đã qua, của những năm tháng chưa quên. Nó là ký ức, là sức mạnh để chúng ta không cảm thấy cô đơn trong bóng tối. Dù có bao nhiêu đèn điện sáng, nhưng chỉ có đèn dầu này mới làm tôi nhớ về những ngày xưa, khi gia đình mình còn đầy đủ, khi mọi người còn quây quần bên nhau."

Năm 1972, chiến tranh vẫn không ngừng, nhưng ngọn đèn dầu vẫn không tắt. Mỗi tối, ông Minh lại thắp lên, ngồi trong không gian tối giản, lắng nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, tiếng gió rít qua mái lá. Mỗi lần nhìn ngọn đèn, ông cảm thấy như tìm thấy một sự yên bình trong tâm hồn, dù ngoài kia bao nhiêu sóng gió vẫn đang bủa vây.

Tới năm 1973, chiến tranh đã kéo dài quá lâu, nhưng người dân trong làng không còn dễ dàng sống qua ngày. Một lần nữa, con trai ông Minh về thăm và lại nhìn vào ngọn đèn dầu:

"Ba, chiếc đèn này không thể thắp mãi được đâu. Ba nên thay đổi, chuyển qua đèn điện đi."

Ông Minh nhìn vào ánh sáng của ngọn đèn, suy nghĩ rồi nói:

"Con không hiểu đâu. Đèn dầu này không chỉ là nguồn sáng, mà là ký ức. Nó giữ cho tôi cảm giác về những ngày tháng cũ. Đèn dầu này không thể thay thế bằng thứ gì khác được. Dù có đèn điện sáng hơn, nhưng những thứ như đèn dầu lại giữ cho tôi được yên ổn trong lòng. Nó không chỉ chiếu sáng căn phòng, mà chiếu sáng cả ký ức, chiếu sáng những gì tôi đã sống."

Năm 1974, chiến tranh kết thúc. Cuộc sống bắt đầu phục hồi, nhưng ông Minh vẫn giữ thói quen thắp đèn dầu vào mỗi buổi tối. Bất chấp sự xuất hiện của đèn điện, ông vẫn cảm thấy rằng ngọn đèn dầu nhỏ bé ấy mới chính là thứ đã gắn kết ông với những ký ức, với những thời khắc đã qua. Mỗi khi thắp lên, ngọn đèn ấy không chỉ thắp sáng không gian, mà thắp sáng cả tâm hồn ông, thắp sáng những giá trị mà ông không muốn quên.

Năm 1975, sau khi chiến tranh kết thúc, con trai ông Minh nói:

"Ba, giờ mọi thứ đã khác rồi, chúng ta có thể dùng đèn điện. Cứ để ngọn đèn dầu này trong ký ức đi, không cần phải giữ nữa."

Ông Minh mỉm cười, thở dài, rồi nhẹ nhàng đáp:

"Con không hiểu. Đèn dầu không chỉ là vật dụng. Nó là một phần trong ký ức, trong trái tim tôi. Nó không chỉ thắp sáng căn phòng này, mà thắp sáng cả quá khứ của tôi, của gia đình, của những ngày không thể nào quên. Có thể thời gian trôi đi, nhưng đèn dầu này sẽ luôn là ánh sáng duy nhất trong tâm trí tôi."

Con trai ông Minh không nói gì thêm, chỉ đứng lặng lẽ, nhìn ngọn đèn dầu đang cháy sáng trong đêm.

Ngọn đèn dầu không còn phải chiếu sáng suốt đêm dài nữa, không còn phải đối diện với bóng tối ngoài kia. Nhưng nó vẫn là phần không thể thiếu trong ký ức, trong cuộc sống, và trong tâm hồn mỗi người.

Vì có những ngọn đèn dầu không chỉ là vật dụng để thắp sáng, mà là những dấu ấn không thể phai mờ trong trái tim mỗi người, là ánh sáng giữ lại những ký ức, những yêu thương trong những ngày tháng đã qua. Dù thế giới có thay đổi, ngọn đèn dầu vẫn luôn cháy sáng trong lòng những người đã sống với nó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn Đèn Dầu Không Còn Phải Chờ Những Đêm Tối Như Trước | Câu chuyện thời hoa lửa