Ngọn Đèn Dầu Không Tắt
Câu chuyện về một người làm công tác hậu cần giữ cho ánh sáng và sinh hoạt của trạm dã chiến không bao giờ gián đoạn trong điều kiện thiếu thốn.
Năm 1972, Trần Văn Khải phụ trách hậu cần tại một trạm dã chiến nằm sâu trong rừng. Công việc của anh bao gồm đảm bảo lương thực, nước uống và những vật dụng sinh hoạt cơ bản cho toàn trạm.
Điều kiện sống rất khắc nghiệt. Điện gần như không có, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào đèn dầu. Vì vậy, việc giữ cho ánh sáng không bị gián đoạn là một nhiệm vụ quan trọng.
Khải luôn mang theo bên mình một chiếc bình dầu nhỏ, dùng để châm thêm cho các đèn trong trạm mỗi khi cần. Anh kiểm tra chúng nhiều lần trong ngày, đặc biệt là vào ban đêm.
Một lần, trong một đợt mưa kéo dài, nguồn dầu dự trữ bị ẩm ướt và khó sử dụng. Nếu đèn tắt, cả trạm sẽ rơi vào bóng tối, ảnh hưởng đến việc làm việc và trực chiến.
Khải cùng đồng đội phải lọc lại từng ít dầu còn dùng được, chia nhỏ ra cho từng khu vực quan trọng: hầm chỉ huy, trạm y tế và khu trực gác.
Đêm hôm đó, anh đi kiểm tra liên tục từng chiếc đèn. Có lúc gió lùa mạnh làm ngọn lửa chao đảo, anh phải dùng tay che chắn để giữ ánh sáng không tắt.
Khi trời gần sáng, mọi người vẫn làm việc bình thường trong ánh đèn dầu vàng nhạt. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng nếu không có sự chuẩn bị cẩn thận, đêm đó đã rất khác.
Nhiều năm sau, Khải nhớ lại:
“Có những việc nhỏ thôi, nhưng thiếu nó thì cả tập thể không thể hoạt động được.”



