Ngọn Đèn Dầu Không Tắt
Giữa những đêm rừng tối đặc trong chiến tranh, một ngọn đèn dầu nhỏ đã được giữ cháy liên tục để dẫn đường cho đơn vị và cứu thương. Ánh sáng ấy trở thành biểu tượng của niềm tin và sự sống trong thời hoa lửa.
Năm 1969. Trịnh Văn Khải là chiến sĩ thuộc đơn vị quân y dã chiến. Đơn vị của anh đóng quân sâu trong rừng. Cách xa tuyến tiếp tế chính. Đêm xuống rất nhanh. Rừng tối như mực. Không có đèn, không thể làm gì. Trong hầm nhỏ của đơn vị. Có một ngọn đèn dầu treo ở giữa. Chiếc đèn cũ. Thân thủy tinh đã xước. Nhưng lửa luôn được giữ cháy. Khải là người phụ trách chăm ngọn đèn ấy. Mỗi tối. Anh châm thêm dầu. Canh ngọn lửa không để tắt. Một chiến sĩ trẻ hỏi: — Sao phải giữ đèn suốt đêm vậy anh? Khải trả lời: — Để khi có thương binh đưa về… ta không mất thời gian tìm đường. Quả thật. Nhiều đêm sau đó. Đơn vị tiếp nhận thương binh từ tuyến trước. Có người bị sốt rét nặng. Có người bị thương do bom. Mỗi lần cáng người vào hầm. Ánh đèn dầu giúp mọi thao tác nhanh hơn. Không ai bị vấp ngã trong bóng tối. Một đêm mưa lớn. Gió thổi mạnh qua khe hầm. Ngọn đèn chao đảo. Dầu gần cạn. Khải dùng tay che gió. Một đồng đội chạy lại: — Để tôi thay anh. Khải lắc đầu: — Để tôi. Anh ngồi suốt đêm. Không rời ngọn đèn. Sáng hôm sau. Khi trời hửng. Ngọn đèn vẫn còn cháy. Sau này. Chiến tranh qua đi. Khải trở về quê. Cuộc sống đổi khác. Nhưng trong nhà anh vẫn giữ một chiếc đèn dầu cũ. Không còn dùng nữa. Chỉ đặt trên bàn gỗ. Có người hỏi: — Sao anh không bỏ đi? Khải chỉ nói: — Vì có những thứ từng giúp mình nhìn thấy đường trong những ngày tối nhất. Ngọn đèn dầu ấy không còn cháy. Nhưng ký ức về nó. Vẫn sáng trong trí nhớ của người lính già. Như một phần không thể tắt của thời hoa lửa.



