ngọn đèn dầu nơi trạm quân y
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa núi rừng Trường Sơn có rất nhiều trạm quân y dã chiến được dựng lên để cứu chữa thương binh từ các chiến trường đưa về. Điều kiện thiếu thốn đủ bề, thuốc men khan hiếm, ánh sáng chỉ le lói từ những ngọn đèn dầu nhỏ nhưng các y sĩ, y tá và chiến sĩ quân y vẫn ngày đêm giành giật sự sống cho đồng đội.
Năm 1973, tại một trạm quân y nằm sâu trong rừng Kon Tum có nữ y tá trẻ tên là Hoàng Thị Mai. Cô quê ở Thái Bình, là con gái của một gia đình có truyền thống làm nghề thuốc đông y.
Từ nhỏ, Mai đã quen nhìn mẹ bốc thuốc cứu người trong làng. Khi chiến tranh ác liệt, cô viết đơn tình nguyện vào chiến trường làm nhiệm vụ quân y dù khi ấy mới vừa hai mươi tuổi.
Trạm quân y nơi Mai công tác được dựng dưới những tán cây rừng rậm rạp để tránh máy bay trinh sát phát hiện.
Ban ngày, thương binh được chuyển về liên tục sau các trận đánh. Ban đêm, mọi người tranh thủ phẫu thuật và chăm sóc bệnh nhân dưới ánh đèn dầu leo lét.
Mai là người nhanh nhẹn và tận tụy.
Dù công việc vô cùng vất vả, cô luôn nhẹ nhàng động viên thương binh mỗi khi thay băng hay tiêm thuốc.
Nhiều chiến sĩ từng nói:
“Nghe giọng Mai là thấy như đang ở gần gia đình.”
Mùa khô năm 1973, chiến sự tại Tây Nguyên diễn ra ác liệt khiến số thương binh chuyển về ngày càng đông.
Có những đêm cả trạm quân y không ai được chợp mắt.
Mai cùng đồng đội phải thay nhau băng bó, nấu nước và chăm sóc thương binh suốt nhiều giờ liền.
Một đêm cuối tháng ba, đơn vị tiếp nhận một đoàn thương binh nặng vừa được cáng bộ vượt rừng đưa về.
Trong số đó có nhiều người mất máu rất nhiều và cần phẫu thuật khẩn cấp.
Khi mọi người đang khẩn trương chuẩn bị thì cơn mưa rừng bất ngờ đổ xuống dữ dội.
Gió mạnh làm nhiều ngọn đèn dầu trong lán điều trị chao đảo.
Đúng lúc ấy, tiếng máy bay địch vang lên phía trên cánh rừng.
Còi báo động lập tức nổi lên.
Máy bay bắt đầu thả pháo sáng xuống khu vực xung quanh trạm quân y.
Ánh sáng trắng rực chiếu xuyên qua màn mưa khiến nguy cơ lộ vị trí ngày càng lớn.
Người chỉ huy nhanh chóng yêu cầu sơ tán thương binh xuống hầm trú ẩn gần đó.
Nhưng một ca phẫu thuật đang dang dở không thể dừng lại.
Nếu thiếu ánh sáng, việc cứu thương binh sẽ vô cùng nguy hiểm.
Giữa lúc hỗn loạn, Mai nhanh chóng ôm ngọn đèn dầu duy nhất còn cháy ổn định chạy tới bên bàn phẫu thuật.
Cô dùng thân mình che gió để giữ ánh đèn không tắt.
Bom bắt đầu nổ rung chuyển cả khu rừng.
Đất đá liên tục rơi xuống mái lán.
Dù vậy, Mai vẫn đứng yên bên bàn mổ, hai tay giữ chặt ngọn đèn dầu để bác sĩ tiếp tục ca phẫu thuật.
Ánh lửa nhỏ hắt lên khuôn mặt đầy bùn đất và mồ hôi của cô y tá trẻ giữa tiếng bom dội ngoài rừng sâu.
Sau nhiều giờ căng thẳng, ca phẫu thuật cuối cùng cũng thành công.
Người thương binh được cứu sống.
Nhưng đúng lúc mọi người chuẩn bị di chuyển xuống hầm an toàn, một loạt bom khác bất ngờ rơi xuống rất gần khu lán điều trị.
Tiếng nổ dữ dội vang lên giữa màn mưa đêm.
Khi đồng đội chạy tới, họ thấy Hoàng Thị Mai vẫn nằm cạnh chiếc bàn phẫu thuật.
Ngọn đèn dầu trong tay cô vẫn còn cháy sáng giữa khói bụi mịt mù.
Người y tá trẻ đã anh dũng hy sinh khi mới hai mươi tuổi.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cựu thương binh từng được điều trị tại trạm quân y năm ấy vẫn luôn nhắc về cô y tá với ngọn đèn dầu giữa rừng Trường Sơn.
Họ nói rằng trong những ngày chiến tranh khốc liệt nhất, ánh đèn nhỏ bé ấy đã trở thành biểu tượng của lòng nhân ái, sự tận tụy và niềm hy vọng sống.
Câu chuyện về ngọn đèn dầu nơi trạm quân y là hình ảnh đẹp của những chiến sĩ quân y thời hoa lửa — những con người âm thầm nhưng cao cả, đã dành cả tuổi xuân để cứu chữa và bảo vệ đồng đội giữa bom đạn chiến tranh.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện ấy vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết sống yêu thương, biết sẻ chia và không quên những hy sinh thầm lặng của cha anh đi trước.



