Người có công giúp đỡ cách mạng

Ngọn đèn dầu trong căn nhà ven phá Tam Giang

Trong những năm tháng chiến tranh, nhiều gia đình bình dị ở Quảng Bình cũ đã âm thầm che chở, giúp đỡ cán bộ, bộ đội và lực lượng cách mạng. Câu chuyện về một người dân từng dùng chính căn nhà nhỏ của mình làm nơi nuôi giấu, hỗ trợ cách mạng tái hiện nghĩa tình của những người không trực tiếp cầm súng nhưng góp phần làm nên thắng lợi chung.

Quảng Trị08/07/2026Nguyễn Trung Thanh "chi đoàn Tây Lộc Đại" (Chi đoàn Tây Lộc Đại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà cũ, bà vẫn giữ một chiếc đèn dầu nhỏ.

Chiếc đèn đã cũ kỹ.

Lớp sơn bên ngoài đã bong tróc.

Nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, bà lại nhớ về những đêm dài của hơn nửa thế kỷ trước.

Những đêm ánh đèn dầu le lói bên căn nhà nhỏ ven vùng sông nước Quảng Bình cũ.

Ngày ấy, chiến tranh diễn ra ác liệt.

Nhiều vùng quê vừa phải chống chọi với bom đạn, vừa phải bảo vệ những người đang làm nhiệm vụ cách mạng.

Gia đình bà khi đó chỉ là những người dân lao động bình thường.

Không có gì đặc biệt.

Nhưng khi biết có cán bộ, chiến sĩ cần được giúp đỡ, gia đình bà đã sẵn sàng.

Căn nhà nhỏ trở thành nơi che chở trong những lúc khó khăn.

Có những người đến rồi đi rất nhanh.

Có người ở lại vài ngày.

Có người cần một nơi nghỉ chân trước khi tiếp tục hành trình.

Bà không hỏi quá nhiều.

Bởi bà hiểu rằng trong hoàn cảnh ấy, sự an toàn của những con người đang làm nhiệm vụ là điều quan trọng nhất.

Những đêm có người ở lại, bà thường dậy rất sớm chuẩn bị cơm nước.

Bữa ăn không có gì nhiều.

Chỉ là những món ăn giản dị từ những thứ gia đình có được.

Nhưng đó là tất cả tình cảm mà bà có thể dành cho những người đang chiến đấu vì đất nước.

Có lần, giữa đêm khuya, gia đình nhận được tin có người cần trú tạm.

Ngoài trời tối đen.

Tiếng động cơ máy bay vọng từ xa.

Bà nhanh chóng dọn một góc nhỏ trong nhà.

Chiếc đèn dầu được che bớt ánh sáng.

Mọi người nói chuyện rất khẽ.

Không ai muốn tạo ra bất kỳ dấu hiệu nào có thể gây nguy hiểm.

Khoảnh khắc ấy, căn nhà nhỏ trở thành nơi gửi gắm niềm tin.

Bà kể, lúc đó bản thân cũng biết sợ.

Nhưng nhìn những người trẻ tuổi đang làm nhiệm vụ, bà nghĩ:

"Họ còn dám đối mặt với hiểm nguy lớn hơn."

"Vậy mình giúp được gì thì giúp."

Đó là suy nghĩ rất giản dị.

Nhưng cũng chính từ những điều giản dị ấy mà phong trào giúp đỡ cách mạng được nuôi dưỡng trong nhân dân.

Sau ngày hòa bình, những người từng được gia đình bà giúp đỡ có người trở lại thăm.

Có người đã già.

Có người mang theo những câu chuyện của một thời đã xa.

Mỗi lần gặp lại, bà đều xúc động.

Bởi bà không nghĩ những việc mình từng làm lại được mọi người nhớ đến lâu như vậy.

Một người từng được gia đình che chở nói với bà:

"Nếu ngày đó không có những người dân như bác, chúng tôi khó hoàn thành nhiệm vụ."

Bà chỉ cười.

Bà nói:

"Ai trong hoàn cảnh đó cũng sẽ làm vậy thôi."

Nhưng chính sự khiêm nhường ấy lại làm nên vẻ đẹp của những con người bình dị trong chiến tranh.

Họ không có tên trong những trận đánh lớn.

Không đứng trên bục chiến thắng.

Nhưng họ góp phần tạo nên hậu phương vững chắc.

Chiếc đèn dầu năm xưa hôm nay đã không còn được thắp mỗi đêm.

Những con đường mới đã thay đổi vùng quê.

Những ngôi nhà mới mọc lên.

Cuộc sống đã bình yên hơn rất nhiều.

Nhưng trong ký ức của bà, ánh sáng từ chiếc đèn dầu ấy vẫn còn nguyên.

Đó không chỉ là ánh sáng của một vật dụng nhỏ bé.

Mà là ánh sáng của lòng nhân nghĩa.

Của sự sẻ chia.

Của tình cảm giữa nhân dân với cách mạng trong những năm tháng gian khó.

Lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến thắng trên chiến trường.

Lịch sử còn được viết bằng những căn nhà nhỏ mở cửa trong đêm.

Bằng những bữa cơm sẻ chia.

Bằng những con người bình thường đã chọn đứng về phía đất nước trong thời khắc thử thách nhất.

Và chiếc đèn dầu năm ấy vẫn như một chứng nhân lặng lẽ kể lại câu chuyện về một thời hoa lửa đầy nghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn đèn dầu trong căn nhà ven phá Tam Giang | Câu chuyện thời hoa lửa