Bài viết

Ngọn Đèn Dầu Trong Đêm Bom

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn Đèn Dầu Trong Đêm Bom

Mỗi lần mất điện vì mưa bão, bà Lan lại thắp một ngọn đèn dầu nhỏ đặt giữa nhà. Ánh lửa vàng rung rinh khiến các cháu thích thú, còn bà thì lặng người nhớ về một thời xa xôi.

Đó là mùa đông năm 1972.

Ngôi làng ven sông nơi bà sống liên tục hứng chịu những đợt báo động. Ban ngày mọi người vẫn làm việc, tối đến lại chuẩn bị sẵn đồ đạc để có thể xuống hầm bất cứ lúc nào.

Trong căn nhà tranh nhỏ, ngọn đèn dầu là nguồn sáng duy nhất.

Cha bà thường đặt nó giữa mâm cơm.

Ánh sáng không đủ để nhìn rõ từng khuôn mặt, nhưng đủ để cả gia đình nhận ra nhau giữa những ngày khó khăn.

Một đêm, tiếng còi báo động vang lên dữ dội.

Mọi người vội vã chạy xuống hầm.

Trong lúc cuống quýt, bà quên mất ngọn đèn vẫn còn cháy trên bàn.

Mẹ bà quay lại lấy.

Đó chỉ là một việc rất nhỏ.

Nhưng sau này bà mới hiểu.

Người mẹ không quay lại vì tiếc chiếc đèn.

Mà vì bà biết khi cuộc báo động kết thúc, lũ trẻ sẽ sợ hãi nếu trở về trong bóng tối.

Đêm ấy bom rơi rất gần.

Mặt đất rung chuyển.

Tiếng trẻ con khóc xen lẫn tiếng người lớn động viên nhau.

Suốt nhiều giờ liền, ngọn đèn dầu được mẹ bà che chắn trong góc hầm.

Khi mọi người trở về nhà, nó vẫn cháy.

Ánh sáng nhỏ bé ấy khiến cả gia đình thấy lòng bình yên lạ thường.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, bà Lan vẫn giữ chiếc đèn cũ.

Nó không còn sáng nữa.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy, bà lại nhớ rằng có những người mẹ đã dành cả tuổi xuân để giữ một ngọn lửa bình yên cho gia đình giữa những năm tháng dữ dội nhất của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn