Khác

Ngọn Đèn Dầu Trong Đêm Hoa Lửa

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một ngọn đèn dầu nhỏ đã trở thành biểu tượng của niềm tin và hy vọng đối với những người thanh niên xung phong ngày đêm giữ cho tuyến đường vận tải luôn thông suốt. Câu chuyện là ký ức về tình đồng đội, lòng dũng cảm và khát vọng hòa bình.

Đồng Tháp03/07/2026Nguyễn Văn Hùng (Xã Phú Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Minh. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi nghe tiếng mưa rơi giữa đêm, tôi lại nhớ về những ngày tháng trên tuyến đường Trường Sơn – nơi tuổi trẻ của chúng tôi được viết bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu.

Năm 1968, tôi vừa tròn hai mươi tuổi thì tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, sửa đường, dẫn xe qua những đoạn hiểm trở để từng đoàn xe tiếp tục hành trình. Ban ngày, máy bay quần thảo liên tục. Đêm xuống, chúng tôi mới tranh thủ làm việc dưới ánh trăng hoặc ánh đèn dầu được che kín bằng những tấm vải tối màu.

Trong đội có một người bạn rất thân tên Lâm. Cậu ấy luôn mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ. Lâm thường nói: "Chỉ cần ngọn đèn này còn sáng, chúng ta sẽ còn tìm được đường về." Mỗi tối trước khi bắt đầu công việc, cậu đều thắp ngọn đèn ấy lên trong căn hầm nhỏ như một lời động viên dành cho cả đội.

Một đêm cuối mùa mưa, sau một trận ném bom dữ dội, con đường bị cày xới thành hàng chục hố sâu. Nếu không sửa ngay, đoàn xe chở lương thực và thuốc men sẽ phải dừng lại. Không ai bảo ai, tất cả đều lao vào công việc. Đất đá còn nóng, khói bom vẫn chưa tan hết.

Khi công việc gần hoàn thành thì một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ ở khu vực gần đó. Cả đội bị hất văng. Sau khi hoàn hồn, chúng tôi gọi tên nhau trong màn đêm. Lâm bị thương rất nặng. Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là tiếng nổ, mà là hình ảnh chiếc đèn dầu của cậu vẫn còn le lói giữa lớp đất đá.

Chúng tôi ôm chiếc đèn trở về đơn vị. Từ hôm đó, mỗi lần lên đường làm nhiệm vụ, cả đội đều thay nhau thắp sáng ngọn đèn ấy. Nó không chỉ là một vật dụng nhỏ bé, mà còn là lời nhắc nhở về lòng dũng cảm, về tình đồng đội và về niềm tin rằng chiến tranh rồi sẽ kết thúc.

Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, tôi trở lại con đường cũ. Những hố bom năm nào đã được phủ kín bởi màu xanh của cây rừng. Xe cộ qua lại tấp nập, trẻ em ríu rít đến trường. Tôi đứng rất lâu bên vệ đường, trong lòng thầm nghĩ: tuổi trẻ của chúng tôi đã ở lại nơi ấy để đổi lấy những ngày bình yên hôm nay.

Nếu có ai hỏi điều quý giá nhất tôi mang theo từ những năm tháng hoa lửa, tôi sẽ không nói đó là huân chương hay giấy khen. Điều quý giá nhất chính là ký ức về những người đồng đội đã cùng nhau giữ cho ngọn đèn hy vọng không bao giờ tắt, ngay giữa những đêm chiến tranh khốc liệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn