Bài viết

Ngọn Đèn Dầu Trong Đêm Sơ Tán

An Giang13/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường Đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn Đèn Dầu Trong Đêm Sơ Tán

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các tư liệu lịch sử và hồi ức của nhân dân, giáo viên, học sinh và cán bộ địa phương trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cuộc sống của nhân dân ở nhiều địa phương gắn liền với những đợt sơ tán để bảo đảm an toàn. Nhiều gia đình phải rời nơi ở quen thuộc, chuyển đến các vùng nông thôn hoặc những khu vực ít bị ảnh hưởng bởi chiến tranh. Trong hoàn cảnh còn nhiều thiếu thốn về điện, nước và điều kiện sinh hoạt, những chiếc đèn dầu nhỏ bé đã trở thành nguồn ánh sáng quen thuộc trong mỗi gia đình. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu không chỉ giúp mọi người học tập, làm việc mà còn sưởi ấm tinh thần trong những năm tháng đầy thử thách của thời hoa lửa.

Ngày ấy, điện lưới chưa phổ biến ở nhiều nơi. Khi màn đêm buông xuống, ngọn đèn dầu trở thành vật dụng không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày. Dù ánh sáng không quá mạnh, nó vẫn đủ để soi sáng căn nhà nhỏ và phục vụ những công việc cần thiết.

Trong ký ức của nhiều người cao tuổi, mỗi buổi tối sau giờ lao động, cả gia đình thường quây quần bên ngọn đèn dầu. Người lớn sửa chữa đồ dùng, chuẩn bị công việc cho ngày hôm sau, còn trẻ em chăm chỉ học bài dưới ánh sáng vàng dịu.

Có những gia đình phải tiết kiệm từng giọt dầu vì nguồn cung còn hạn chế. Chiếc đèn được sử dụng cẩn thận để duy trì ánh sáng lâu nhất có thể. Mỗi lần châm thêm dầu đều được tính toán rất kỹ lưỡng.

Trong chiến tranh, việc học tập của học sinh gặp nhiều khó khăn. Tuy nhiên, nhiều em vẫn kiên trì đọc sách và làm bài tập vào ban đêm. Ánh đèn dầu nhỏ bé đã góp phần nuôi dưỡng những ước mơ và khát vọng học tập của thế hệ trẻ.

Nhiều nhân chứng kể rằng có những đêm mưa lớn hoặc gió mạnh, ngọn đèn liên tục chao đảo. Mọi người phải che chắn cẩn thận để giữ cho ánh sáng không bị tắt. Hình ảnh ấy đã trở thành một phần ký ức khó quên của nhiều gia đình.

Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, ánh sáng từ ngọn đèn dầu luôn gắn liền với cảm giác bình yên. Dù bên ngoài còn nhiều khó khăn, ánh sáng ấy vẫn mang lại sự ấm áp và niềm tin vào tương lai.

Không chỉ phục vụ sinh hoạt gia đình, đèn dầu còn được sử dụng tại các lớp học sơ tán, trạm y tế và nhiều cơ sở phục vụ cộng đồng. Nhờ đó, các hoạt động cần thiết vẫn có thể duy trì vào ban đêm.

Có những giáo viên dành hàng giờ chuẩn bị bài giảng dưới ánh đèn dầu. Nhiều cán bộ địa phương cũng sử dụng ánh sáng ấy để ghi chép tài liệu và hoàn thành công việc phục vụ nhân dân.

Nhiều học sinh sau này vẫn nhớ mãi hình ảnh mình ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ, chăm chú học bài dưới ánh đèn leo lét. Chính trong hoàn cảnh khó khăn ấy, các em đã học được tinh thần vượt khó và ý chí vươn lên.

Có những gia đình giữ gìn chiếc đèn dầu như một tài sản quý giá. Khi bấc đèn cũ đi, mọi người lại cẩn thận thay mới để tiếp tục sử dụng. Sự tiết kiệm và trân trọng ấy phản ánh cuộc sống giản dị nhưng giàu nghị lực của nhân dân thời chiến.

Không ít người đã trưởng thành từ những năm tháng học tập và lao động dưới ánh đèn dầu. Họ mang theo những bài học về sự kiên trì, lòng biết ơn và tinh thần vượt khó trong suốt cuộc đời mình.

Sau ngày đất nước thống nhất, điện lưới dần được phủ khắp nhiều vùng quê. Những chiếc đèn dầu không còn được sử dụng thường xuyên nhưng vẫn được nhiều gia đình lưu giữ như một kỷ vật của một thời gian khó.

Ngày nay, khi cuộc sống hiện đại mang đến nhiều tiện nghi, thế hệ trẻ càng thêm hiểu giá trị của những điều giản dị đã từng đồng hành cùng cha ông trong chiến tranh.

Ngọn đèn dầu trong đêm sơ tán thời hoa lửa không chỉ là nguồn sáng của mỗi gia đình mà còn là biểu tượng của niềm tin, nghị lực và khát vọng vươn lên của nhân dân Việt Nam. Ánh sáng nhỏ bé ấy đã góp phần thắp lên hy vọng trong những năm tháng gian khó và trở thành ký ức đẹp trong lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn