Bài viết

Ngọn Đèn Dầu Trong Đêm Trắng

Bà Lê Thị Thanh kể rằng, có những đêm bà không ngủ – không phải vì sợ bom, mà vì phải đỡ đẻ cho những sản phụ giữa hoàn cảnh thiếu thốn đủ bề. Một đêm mưa, khi tiếng pháo vẫn còn vọng lại từ xa, một người phụ nữ được đưa đến trong tình trạng chuyển dạ. Không có phòng sinh, không có thiết bị. Chỉ có một góc hầm nhỏ, vài tấm vải sạch và một ngọn đèn dầu yếu ớt. “Phải làm ngay, không chờ được,” bà Thanh nói. Ánh đèn chập chờn theo từng cơn gió lùa. Bên ngoài, đất vẫn rung lên từng đợt. Người sản ph

Tây Ninh29/04/2026Đoàn xã Vĩnh Châu (Đoàn xã Vĩnh Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Lê Thị Thanh kể rằng, có những đêm bà không ngủ – không phải vì sợ bom, mà vì phải đỡ đẻ cho những sản phụ giữa hoàn cảnh thiếu thốn đủ bề. Một đêm mưa, khi tiếng pháo vẫn còn vọng lại từ xa, một người phụ nữ được đưa đến trong tình trạng chuyển dạ. Không có phòng sinh, không có thiết bị. Chỉ có một góc hầm nhỏ, vài tấm vải sạch và một ngọn đèn dầu yếu ớt. “Phải làm ngay, không chờ được,” bà Thanh nói. Ánh đèn chập chờn theo từng cơn gió lùa. Bên ngoài, đất vẫn rung lên từng đợt. Người sản phụ đau đớn, nắm chặt tay bà. “Có sao không chị?” cô hỏi, giọng run. “Không sao, cứ thở đều,” bà Thanh trấn an, dù chính bà cũng lo lắng. Trong hầm, vài người đứng xung quanh, vừa giúp đỡ, vừa che chắn. Thời gian như kéo dài vô tận. Cuối cùng, giữa tiếng bom xa dần, một tiếng khóc trẻ con vang lên. Mọi người sững lại trong giây lát. Rồi ai đó bật khóc. “Con sống rồi…” người mẹ thì thầm, nước mắt hòa lẫn mồ hôi. Bà Thanh nói, đó là âm thanh đẹp nhất mà bà từng nghe giữa chiến tranh. Nhưng niềm vui ấy không trọn vẹn. Ngay sau đó, một đợt bom khác rơi gần khu vực. Mảnh đất phía trên bị sập một phần. Trong lúc hỗn loạn, bà Thanh bị thương khi cố bảo vệ hai mẹ con. Khi mọi thứ ổn định, đứa bé vẫn an toàn. Nhưng bà Thanh thì không qua khỏi. Những người ở lại đặt tên đứa trẻ là “Bình” – với hy vọng một ngày đất nước sẽ yên bình như cái tên ấy. Nhiều năm sau, đứa trẻ lớn lên, được nghe kể lại câu chuyện về đêm mình chào đời. Một đêm không ánh điện, chỉ có ngọn đèn dầu nhỏ bé. Nhưng chính trong ánh sáng mong manh ấy, sự sống đã được giữ lại. Giữa thời hoa lửa, có những con người không cầm súng. Nhưng họ vẫn chiến đấu – để giữ cho sự sống tiếp tục, để ánh sáng không tắt, và để một ngày nào đó, tiếng khóc trẻ thơ sẽ thay cho tiếng bom rơi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn