Ngọn Đèn Dầu Trong Hầm Chữ A
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, một ngọn đèn dầu nhỏ trong căn hầm trú ẩn đã trở thành biểu tượng của sự động viên và niềm tin của những người trẻ nơi tuyến lửa.
Năm 1969, bà Phạm Thị Lan vừa tròn 19 tuổi thì xung phong lên tuyến đường làm nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ cho đường thông xe. Đơn vị của bà đóng quân gần một trọng điểm thường xuyên bị đánh phá. Ban ngày làm việc, ban đêm tranh thủ nghỉ ngơi. Những trận mưa rừng kéo dài khiến đất đỏ bám đầy quần áo. Có những hôm vừa lấp xong hố bom cũ, sáng hôm sau lại xuất hiện hố bom mới. Đơn vị của bà Lan dựng những căn hầm chữ A dọc triền đồi để trú ẩn. Trong một căn hầm nhỏ có chiếc đèn dầu cũ do anh tổ trưởng Nguyễn Quốc Bình giữ gìn rất cẩn thận. Anh Bình thường nói: — "Còn ánh đèn là còn tinh thần." Buổi tối hiếm hoi yên tiếng bom, mọi người ngồi quanh ngọn đèn dầu. Người vá áo, người viết thư về nhà. Có người kể chuyện quê hương cho đỡ nhớ. Một đêm cuối năm, mưa lớn kéo dài. Đất đá sạt xuống một đoạn đường quan trọng. Đơn vị lập tức lên đường khắc phục. Làm việc đến gần sáng, ai cũng mệt lả. Khi trở về hầm trú ẩn, bà Lan thấy ngọn đèn dầu vẫn còn sáng. Anh Bình ngồi bên cạnh, tay che ngọn lửa nhỏ khỏi gió lùa. — "Để anh em về còn có ánh sáng." Chỉ một câu nói đơn giản nhưng bà Lan nhớ mãi. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc, những người đồng đội cũ gặp lại nhau. Người tóc đã bạc, người bước đi chậm hơn trước. Có người hỏi bà: — "Điều gì làm chị nhớ nhất thời ấy?" Bà cười: — "Là ánh đèn dầu nhỏ giữa những ngày rất tối." Bởi trong những năm tháng thời hoa lửa, đôi khi điều giúp con người đi tiếp không phải điều gì lớn lao, mà chỉ là một ánh sáng nhỏ luôn chờ mình trở về.



