Ngọn đèn dầu trong hầm chữ A
Cô y tá châm lại ngọn đèn dầu giữa đêm loang tiếng pháo.
Ánh sáng yếu chiếu lên những gương mặt tái nhợt.
Cô vừa nắm tay từng thương binh, vừa thì thầm: “Cố lên!”.
Đèn dầu cạn, cô chia phần dầu ăn để giữ ánh sáng.
Ánh đèn vẫn đủ để cứu thêm một mạng người.
Đến khi bình yên, ngọn đèn phụt tắt.
Cô ngồi cạnh đó, ngủ gục vì kiệt sức.
Sáng ra, mọi người tìm thấy cô không bao giờ thức dậy nữa.
Ánh sáng nhỏ bé ấy đã thiêu trọn cả trái tim cô,
để giữ lại cuộc đời cho bao người khác.



