Ngọn đèn dầu trong hang đá Mương Tè và lời hứa tuổi 20
Cựu nữ y sĩ Lê Thị Mai (nguyên cán bộ Quân y viện K20) nhớ lại những ngày chăm sóc thương binh dưới ánh đèn dầu vặn nhỏ trong hang đá ẩm ướt. Thiếu hụt thuốc men, bông băng dã chiến phải giặt đi phơi lại nhiều lần, nhưng niềm tin và tình thương yêu đồng đội luôn đong đầy.
Cựu nữ y sĩ Lê Thị Mai (nguyên cán bộ Quân y viện K20) nhớ lại những ngày chăm sóc thương binh dưới ánh đèn dầu vặn nhỏ trong hang đá ẩm ướt. Thiếu hụt thuốc men, bông băng dã chiến phải giặt đi phơi lại nhiều lần, nhưng niềm tin và tình thương yêu đồng đội luôn đong đầy.
Trong số các thương binh nặng có chiến sĩ trinh sát trẻ Đỗ Minh Đức (quê Thanh Hóa) bị mảnh pháo làm hỏng một bên mắt. Những đêm đau đớn không ngủ được, Đức thường ngồi bên ngọn đèn dầu, nghe chị Mai đọc cho nghe những lá thư từ quê nhà gửi vào.
Để tiếp thêm nghị lực cho nhau, Đức dùng mũi dao găm khắc lên vách đá hang hai chữ: "TRỞ VỀ" cùng ngày tháng hai người gặp nhau. Đức cười bảo:
"Khi nào đất nước hòa bình, em nhất định sẽ trở lại Thanh Hóa đi học tiếp. Chị Mai nhớ ghé nhà em ăn cơm gạo mới nhé!"
Năm 1975 giải phóng, Đức trở về quê nhà với thương tật trên người nhưng vẫn nỗ lực học tập và trở thành một thầy giáo cấp ba yêu nghề. Hơn 30 năm sau, chị Mai cùng gia đình lặn lội ra Thanh Hóa thăm Đức. Cuộc hội ngộ xúc động sau mấy thập kỷ xa cách đã làm sống lại lời hứa tuổi 20 năm nào dưới ánh đèn dầu nơi hang đá Quảng Nam.



