Ngọn đèn dầu trong lán nghỉ
là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, từng tham gia chiến đấu trong kháng chiến chống Pháp. Câu chuyện dưới đây được viết theo tinh thần về nghị lực và tình đồng đội của những người lính trong thời chiến.
Mùa đông năm 1952, đơn vị của ông La Văn Cầu đóng quân tạm trong một khu rừng vùng núi. Đêm xuống rất nhanh. Gió lạnh lùa qua những tấm tăng che tạm. Trong lán nghỉ nhỏ chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét. Một chiến sĩ trẻ tên Bình đang ngồi bên góc lán, cặm cụi viết thư về nhà. Viết được vài dòng, cậu lại dừng bút. Ông La Văn Cầu nhìn thấy, hỏi: — “Sao không viết tiếp?” Bình im lặng một lúc rồi đáp: — “Em viết mấy lần mà không biết nói gì. Chỉ sợ nhà lo.” Ông ngồi xuống cạnh người lính trẻ. — “Cứ kể chuyện đồng đội, kể chuyện mình vẫn khỏe.” — “Nhưng em nhớ nhà quá.” Ngọn đèn dầu lay nhẹ theo gió. Ông Cầu chậm rãi: — “Ai đi xa cũng nhớ. Nhưng mình cố gắng để ngày trở về được bình yên hơn.” Bình cúi đầu nhìn trang giấy còn dang dở. Một lúc sau, tiếng bút lại sột soạt vang lên. Đêm ấy, lá thư được viết xong dưới ánh đèn dầu nhỏ giữa rừng. Nhiều năm sau, trong một lần gặp lại đồng đội cũ, Bình kể rằng anh vẫn còn giữ thói quen viết thư, dù chiến tranh đã đi qua rất lâu. Bởi với anh, ngọn đèn dầu năm ấy không chỉ soi sáng một trang giấy. Nó còn giúp một người lính trẻ đi qua nỗi nhớ nhà giữa những tháng năm thời hoa lửa.



