Ngọn đèn đêm ở vùng quê Thanh Hóa
Những năm đầu kháng chiến chống Pháp, vùng quê miền núi Thanh Hóa vẫn còn nghèo nhưng lòng người thì đỏ lửa. Trong một căn nhà tranh, bà cụ Lưu 70 tuổi đêm nào cũng ngồi chong đèn để đan võng gửi bộ đội. Bà bảo: “Tao không cầm súng được, nhưng tao còn đôi tay.” Người dân trong bản gọi bà là “ngọn đèn đêm kháng chiến”. Có đêm, địch càn quét bất ngờ, bà phải giấu hết võng vào hố rơm, còn bản thân thì dẫn du kích vào rừng. Cả bản thoát nạn vì bà nhìn thấy ánh đèn địch từ xa và báo động kịp thời. Sau trận càn, bà lại lặng lẽ ngồi vào khung đan, ánh đèn dầu nghiêng nghiêng trên đôi tay run run nhưng kiên định. Một chiến sĩ nhận chiếc võng của bà đã nói: “Nằm võng của mẹ, tụi con như được nằm trong vòng tay quê hương.” Nhiều năm sau, khi đất nước hoà bình, bà Lưu tuy đã khuất nhưng trong bản vẫn giữ lại chiếc đèn dầu cũ như một kỷ vật. Người ta nói: ánh đèn nhỏ bé ấy đã soi đường cho biết bao bước chân ra trận. Một ngọn đèn, một tấm lòng, mà sưởi ấm cả một vùng quê trong những ngày gian khó.



