Ngọn Đèn Đêm Việt Bắc
Đêm thu năm 1950, mưa ngâu rả rích dội xuống mái lá cọ của căn lán nhỏ bên sườn núi đồi Định Hóa. Căn lán là nơi làm việc của Bác Hồ trong những ngày chiến dịch Biên giới đang vào giai đoạn căng thẳng nhất. Khí trời chiến khu về đêm lạnh buốt, sương muối phủ mờ cả những bụi tre ngà ngoài rặng vách.
Bên trong lán, ánh đèn dầu soi rõ dáng hình gầy gò của Bác. Người mặc bộ quần áo nâu giản dị, chiếc khăn len quàng cổ đã sờn màu. Bác đang chăm chú đọc các báo cáo chiến trường gửi về từ mặt trận Đông Khê, Thất Khê. Thỉnh thoảng, Người lại dừng bút, khẽ ho một vài tiếng húng hắng do cái lạnh ngấm vào buồng phổi.
Nằm ở bế ngoài hiên lán, chiến sĩ cảnh vệ trẻ tên là lộc đang gác ca đêm. Anh ôm chặt cây súng bên mình, cố chống lại những cơn gió lùa dồn dập vào da thịt. Thấy ngọn đèn trong lán Bác vẫn sáng, Lộc khẽ bước lại gần, nhìn qua khe cửa tre và thì thầm:
"Thưa Bác, đã tối lắm rồi ạ. Xin Bác đi ngủ sớm để giữ gìn sức khỏe."
Bác ngẩng đầu lên, nhìn người chiến sĩ bằng ánh mắt ấm áp, tràn ngập sự bao dung. Người mỉm cười, giọng trầm ấm:
"Bác biết rồi, cháu cứ yên tâm đi gác đi. Bác viết xong dòng này sẽ nghỉ ngay thôi."
Lộc vâng lời quay trở lại vị trí. Nhưng một tiếng, rồi hai tiếng đồng hồ trôi qua, con gà rừng trên đỉnh núi xa đã gáy sang canh ba, ánh đèn dầu của Bác vẫn lay lắt sáng. Lộc không kìm được lòng, anh lại bước đến bên cửa lán, giọng tha thiết hơn:
"Bác ơi, sương xuống lạnh lắm, ngày mai Bác còn phải đi họp sớm. Cháu xin Bác đi nghỉ ạ!"
Bác Hồ buông bút. Người đứng dậy, bước lại gần cửa, nhẹ nhàng kéo Lộc vào bên trong lán. Người nắm lấy bàn tay đang run lên vì lạnh của người chiến sĩ trẻ, xoa xoa hai bàn tay mình vào đó để truyền hơi ấm. Bác nói nhỏ nhẹ:
"Cháu bảo Bác đi ngủ, nhưng Bác ngủ sao được? Chiến dịch đang vào hồi quyết liệt, bộ đội ta giờ này đang phải chịu rét, chịu đói, ngủ ngoài rừng sâu, lấy lá cây làm chiếu, lấy trời làm màn. Bác thương đoàn dân công phải chèo đèo lội suối trong mưa gió. Bác ngồi trong lán thế này đã là ấm cúng lắm rồi. Cháu có thương bộ đội không?"
Lộc nhìn vào đôi mắt ngấn lệ của Bác, cổ họng nghẹn ngào không thốt nên lời. Anh chỉ biết gật đầu, dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Tình yêu thương của vị lãnh tụ vĩ đại không phải là những điều cao siêu, mà chính là sự đồng cảm sâu sắc với từng nỗi đau, từng cái lạnh của những người con đang xả thân vì tổ quốc.
"Cháu ra gác tiếp đi, giữ ấm cơ thể nhé. Bác cũng sẽ nghỉ bây giờ." Bác vỗ vai Lộc đầy trìu mến.
Bước ra lại hiên lán, lòng Lộc không còn cảm thấy cái lạnh thấu xương của đêm rừng Việt Bắc nữa. Anh đứng thẳng người, chắc tay súng, hướng mắt về phía bóng đêm đại ngàn. Phía sau lưng anh, ngọn đèn dầu của Bác đã tắt, nhưng ngọn lửa từ trái tim của Người thì đã thắp sáng cả tâm hồn của người chiến sĩ, tiếp thêm sức mạnh cho cả một dân tộc bước qua đêm trường kháng chiến.



