NGỌN ĐÈN DƯỚI TÁN RỪNG
Ở mé rừng phía sau thị trấn có một căn chòi nhỏ, nơi bà Lựu sống một mình. Ban ngày, chòi như bị rừng nuốt chửng. Ban đêm, nếu tinh ý, người ta sẽ thấy một chấm sáng yếu ớt le lói dưới tán cây – ngọn đèn dầu của bà.
Bà Lựu thắp đèn không phải để đọc sách hay khâu vá. Bà thắp đèn để làm dấu. Những năm chiến tranh ác liệt, con đường mòn xuyên rừng thường bị đổi hướng liên tục. Ngọn đèn của bà trở thành điểm nhận biết cho những người cần tìm lối an toàn.
Đèn chỉ được thắp vào những đêm không trăng, khi sương dày. Nếu có nguy hiểm, bà tắt đèn. Nếu an toàn, đèn cháy đều, không rung. Bà không bao giờ ra ngoài gọi ai. Mọi thứ đều dựa vào ánh sáng và sự hiểu ngầm.
Có lần, địch lùng sục rất gần. Bà ngồi trong chòi, tay đặt lên tim, mắt dán vào bấc đèn. Chỉ cần sơ suất, ánh sáng ấy có thể dẫn nguy hiểm về phía mình. Nhưng bà vẫn thắp. Bà tin rằng, có người đang cần ánh sáng ấy hơn cả sự an toàn của bà.
Sau chiến tranh, chòi rừng bị bỏ hoang. Đèn dầu cũng không còn ai thắp. Nhưng nhiều người đi rừng vẫn nhớ vị trí cũ. Họ bảo, nơi đó từng có một ngọn đèn nhỏ đã soi đường cho rất nhiều bước chân trong bóng tối. Ánh sáng ấy không lớn, nhưng đủ để người ta không lạc.



