Ngọn đèn gác cầu
Tôi sinh ra bên một con sông nhỏ của miền Bắc. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, cây cầu bắc qua sông trở thành tuyến giao thông quan trọng để vận chuyển người và hàng hóa chi viện cho chiến trường miền Nam. Năm 1965, tôi được phân công vào tổ bảo vệ cầu.
Ban ngày, cây cầu bình yên với những đoàn xe nối nhau qua lại. Nhưng đêm xuống, đó là lúc công việc của chúng tôi bắt đầu. Mỗi người mang theo chiếc đèn bão được che kín ánh sáng, đi tuần dọc hai đầu cầu để phát hiện kịp thời những hư hỏng sau các đợt ném bom hoặc những vật cản trên mặt cầu.
Có những đêm còi báo động vang lên liên hồi. Máy bay địch quần thảo trên bầu trời, tiếng bom dội xuống rung chuyển cả mặt đất. Khi tiếng nổ vừa dứt, chúng tôi lập tức lao ra kiểm tra. Có hôm lan can bị đánh sập, mặt cầu xuất hiện nhiều hố lớn. Đội sửa chữa và lực lượng dân quân nhanh chóng có mặt, còn chúng tôi căng đèn báo hiệu để các đoàn xe tránh nguy hiểm.
Điều tôi nhớ nhất là một đêm mưa cuối năm 1968. Một đoàn xe chở lương thực đangchuẩn bị qua cầu thì phát hiện một thanh dầm bị nứt do sức ép bom. Chúng tôi lập tức dừng đoàn xe, cùng công binh gia cố tạm trong mưa lạnh. Đến gần sáng, cây cầu đủ an toàn để những chuyến xe tiếp tục lăn bánh. Nhìn ánh đèn xe khuất dần trong màn sương, tôi cảm thấy mọi vất vả đều trở nên xứng đáng.
Sau ngày đất nước thống nhất, cây cầu được xây mới bằng bê tông kiên cố. Mỗi lần đi qua, tôi lại nhớ đến ngọn đèn bão năm nào. Ánh sáng ấy tuy nhỏ bé nhưng đã góp phần giữ cho mạch máu giao thông không bị đứt đoạn, để hậu phương luôn hướng trọn về tiền tuyến.


