Ngọn đèn giữa đêm – câu chuyện về tấm lòng vì dân của người lãnh đạo giản dị
Đó là một buổi tối năm 1995, khi đất nước còn nhiều khó khăn sau thời kỳ đầu Đổi mới. Trong chuyến công tác tại một tỉnh miền Trung bị thiên tai, người lãnh đạo cao nhất của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã bất ngờ xuất hiện giữa đêm khuya tại một khu nhà tạm của bà con vùng lũ. Không xe hộ tống, không lễ nghi, ông chỉ mang theo chiếc đèn pin nhỏ và mấy gói bánh mì. Sự có mặt ấy khiến người dân vô cùng xúc động, bởi họ nhận ra rằng người lãnh đạo không chỉ biết nói, mà còn lắng nghe, thấu hiểu và đồ
Vào một đêm mưa lạnh cuối tháng 10 năm 1995, miền Trung oằn mình sau cơn bão lớn. Nhiều vùng dân cư bị cô lập, điện mất hoàn toàn, nước ngập sâu. Trong ánh đèn dầu leo lét của căn nhà tạm, bà con vùng lũ bất ngờ nghe tiếng gọi ngoài cửa. Một người đàn ông dáng cao gầy, áo sẫm màu đã sũng nước, tay cầm đèn pin bước vào. Không ai nghĩ đó là người đang giữ trọng trách Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Ông không giới thiệu chức vụ, chỉ hỏi khẽ: “Bà con mình có ai bị thương không? Còn gạo ăn không?”.
Nhìn thấy những đôi mắt lo lắng, ông ngồi xuống, mở túi lấy vài gói bánh mì, chia cho từng người rồi cẩn thận hỏi thêm về tình hình nước, nhà cửa, trẻ nhỏ. Giữa tiếng gió rít và mưa rơi, hình ảnh ấy trở thành niềm an ủi lớn lao với những người dân đang tuyệt vọng. Họ không ngờ giữa lúc khốn khó lại có người đại diện cấp cao của Nhà nước lặn lội vào tận nơi nguy hiểm để hỏi han.
Sau khi nắm tình hình, ông lập tức liên hệ với chính quyền địa phương, yêu cầu khẩn cấp đưa xuồng máy và thực phẩm tới. Đêm ấy, ông không trở về nơi nghỉ mà ngủ lại trong một ngôi nhà sàn cùng bà con. Khi có người gợi ý mời ông về thị xã nghỉ để đảm bảo sức khỏe, ông chỉ cười: “Tôi ngủ ở đây mới hiểu hết nỗi khổ của dân mình. Mai báo cáo mới có sức thuyết phục”.
Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng, ông cùng đoàn công tác đi kiểm tra từng hộ dân, tận mắt chứng kiến cảnh nhà sập, ruộng trôi, rồi ghi chép tỉ mỉ từng chi tiết. Trong bản báo cáo gửi Trung ương vài ngày sau đó, ông không chỉ nêu thiệt hại, mà còn đề xuất cụ thể: tăng ngân sách cứu trợ, xây nhà tránh lũ, lập quỹ “Vì người nghèo” do Mặt trận Tổ quốc chủ trì. Đề xuất ấy sau này được Chính phủ thông qua, trở thành tiền đề cho phong trào “Cả nước chung tay vì người nghèo” mà ngày nay vẫn còn lan tỏa.
Khi được hỏi vì sao lại liều mình đi trong đêm nguy hiểm, ông chỉ nói: “Nếu dân mình còn khổ, mình không thể ngồi yên. Là người cán bộ Mặt trận, không được phép để khoảng cách giữa dân và mình xa thêm một tấc nào”. Câu nói ấy đã trở thành lời nhắc nhở đầy cảm xúc đối với thế hệ cán bộ sau này.
Giờ đây, nhiều người vẫn kể lại đêm mưa năm ấy như một biểu tượng của tấm lòng vì dân. Không chỉ là một câu chuyện về lòng dũng cảm, đó còn là minh chứng cho bản lĩnh của một người cộng sản suốt đời trung thành với lý tưởng phụng sự nhân dân. Ánh đèn pin nhỏ đêm ấy không chỉ soi sáng con đường lầy lội vùng lũ, mà còn thắp lên niềm tin bền bỉ vào những con người tận tụy, gần gũi và chan hòa với nhân dân – những người như Lê Quang Đạo.



