Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn đèn giữa đêm Đồng Tháp Mười

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa vùng căn cứ Đồng Tháp Mười đầy bom đạn, một ngọn đèn dầu nhỏ được thắp lên mỗi đêm trong căn chòi lá của má Tư để làm tín hiệu dẫn đường cho cán bộ và bộ đội hoạt động bí mật. Dù đối mặt với hiểm nguy, má vẫn kiên cường giữ vững nhiệm vụ, góp phần bảo vệ nhiều chiến sĩ cách mạng.

Tây Ninh13/06/2026Nguyễn Thị Minh Tuyền (xã An Lục Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối thập niên 1960, vùng Đồng Tháp Mười là địa bàn hoạt động quan trọng của lực lượng cách mạng. Bom đạn ngày đêm cày xới, những cuộc càn quét liên tục diễn ra, khiến cuộc sống của người dân vô cùng gian khó. Thế nhưng trong gian khổ ấy vẫn sáng ngời tinh thần yêu nước và lòng trung thành với cách mạng. Ông Nguyễn Văn Bé kể rằng ở ấp của ông có một người phụ nữ mà bà con ai cũng kính trọng, thường gọi là má Tư. Má không phải cán bộ, cũng không cầm súng chiến đấu, nhưng công việc của má lại vô cùng quan trọng. Căn chòi lá nhỏ nằm sát mé rừng tràm của má được chọn làm điểm liên lạc bí mật cho cán bộ và bộ đội. Ban ngày, má Tư làm ruộng như bao người dân khác. Đêm xuống, khi mọi người đã yên giấc, má lặng lẽ thắp một ngọn đèn dầu đặt ở góc cửa. Đó không phải là ánh đèn để sinh hoạt mà là tín hiệu quy ước cho các tổ công tác biết nơi an toàn để ghé lại nhận thư từ, tài liệu hoặc nghỉ chân trước khi tiếp tục hành quân. Có những đêm mưa lớn, gió mạnh làm ngọn đèn chao đảo. Má Tư phải lấy tấm lá dừa che chắn để đèn không tắt. Má hiểu rằng nếu đèn tắt, bộ đội có thể lạc đường hoặc rơi vào ổ phục kích của địch. Vì vậy, dù đêm khuya hay thời tiết khắc nghiệt, ngọn đèn vẫn luôn được giữ sáng. Một lần, địch nghi ngờ khu vực này có cơ sở cách mạng nên tổ chức lục soát bất ngờ. Khi nghe tin báo, má Tư đã nhanh trí giấu toàn bộ tài liệu vào đáy lu nước sau nhà. Địch lục tung căn chòi nhưng không phát hiện được điều gì. Sau khi chúng rút đi, má lại tiếp tục công việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ông Bé nhớ nhất một đêm cuối năm 1972. Hôm đó địch mở cuộc càn quét quy mô lớn. Một tổ cán bộ đang trên đường trở về căn cứ thì bị truy đuổi gắt gao. Nhờ nhìn thấy ánh đèn quen thuộc từ xa, các anh đã kịp thời tìm đến nơi trú ẩn an toàn. Đêm ấy, má Tư còn chia từng củ khoai, từng chén nước cho các chiến sĩ. Chính sự đùm bọc ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ hoàn thành nhiệm vụ. Theo ông Bé, điều đáng quý nhất ở má Tư không phải là những việc làm lớn lao mà là sự bền bỉ, âm thầm cống hiến suốt nhiều năm. Má không nhận bất kỳ phần thưởng nào, cũng không kể công lao của mình. Sau ngày đất nước thống nhất, khi được hỏi về những việc đã làm, má chỉ cười hiền và nói: "Lúc đó ai cũng nghĩ đơn giản là phải góp sức cho đất nước được hòa bình." Nhiều năm đã trôi qua, căn chòi lá ngày nào không còn nữa, nhưng hình ảnh ngọn đèn dầu nhỏ bé giữa đêm Đồng Tháp Mười vẫn sống mãi trong ký ức của những người từng đi qua thời hoa lửa. Đó là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và tinh thần đoàn kết của Nhân dân trong những năm tháng đấu tranh giành độc lập dân tộc.

Thông điệp:
Chiến thắng của dân tộc không chỉ được làm nên bởi những trận đánh anh hùng mà còn bởi vô vàn đóng góp âm thầm của những người dân bình dị. Ngọn đèn của má Tư năm xưa chính là ánh sáng của niềm tin, của lòng yêu nước và khát vọng hòa bình cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn