Cựu chiến binh

NGỌN ĐÈN GIỮA ĐÊM RỪNG

Tuyên Quang24/12/2025Hoàng Văn CA (Đoàn xã Đồng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm ấy, rừng Trường Sơn dày đặc sương và mùi đất ẩm. Trong căn hầm nhỏ được đào vội bên sườn núi, tổ quân y chỉ còn lại một chiếc đèn dầu leo lét. Ánh sáng yếu ớt ấy là hy vọng duy nhất để cứu thương binh vừa được cáng về sau trận đánh ác liệt. Cô y tá trẻ tên Hường run run lau mồ hôi trên trán người chiến sĩ, bàn tay lấm lem đất đỏ nhưng ánh mắt kiên cường. Ngoài kia, tiếng bom dội lại từng hồi, rung chuyển cả cánh rừng.

Hường đã rời quê khi chưa tròn hai mươi, mang theo lời dặn của mẹ: “Còn người là còn tất cả”. Suốt đêm ấy, cô thay băng, truyền nước, nén đau khi mảnh bom sượt qua vai mình. Ngọn đèn dầu lúc tỏ lúc mờ nhưng chưa bao giờ tắt. Đến rạng sáng, thương binh tỉnh lại, khẽ nắm tay Hường thì thào: “Cảm ơn… đồng đội”.

Nhiều năm sau, giữa thời bình, mỗi khi nhìn ánh đèn điện sáng trưng, Hường lại nhớ đến ngọn đèn giữa đêm rừng năm ấy – ngọn đèn của niềm tin, của sự sống, và của một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn