Cựu chiến binh

NGỌN ĐÈN GIỮA ĐÊM RỪNG

Trong một đêm hành quân qua rừng sâu, tổ trinh sát bị lạc đường trong mưa lớn. Giữa nguy hiểm và bóng tối dày đặc, một nữ dân công hỏa tuyến đã dùng chiếc đèn dầu nhỏ dẫn đường, giúp cả tổ thoát khỏi vòng vây hiểm nguy. Ánh sáng nhỏ bé ấy trở thành biểu tượng của niềm tin và tình người giữa chiến tranh.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đỗ Văn Khải, từng là chiến sĩ trinh sát hoạt động trong những cánh rừng rậm của chiến trường. Có những đêm tối đến mức không nhìn thấy cả bàn tay của mình, chỉ còn nghe tiếng mưa rơi và tiếng lá rừng xào xạc.

Đêm hôm ấy, tổ trinh sát của chúng tôi gồm bốn người nhận nhiệm vụ chuyển tài liệu gấp đến điểm hẹn phía trước.

Trong tổ có Phan Văn Toàn, người dẫn đường chính. Toàn rất rành địa hình, nhưng hôm đó trời mưa quá lớn, dấu vết trong rừng gần như bị xóa sạch.

Chúng tôi đi mãi nhưng không thấy điểm hẹn. Rừng càng lúc càng sâu, đường càng lúc càng lạ.

Toàn dừng lại, giọng trầm xuống:
“Có thể… chúng ta đã lệch hướng.”

Không ai nói gì. Vì trong rừng, lệch hướng đồng nghĩa với nguy hiểm.

Đúng lúc đó, phía xa xuất hiện một ánh sáng nhỏ, lập lòe như đom đóm nhưng ổn định hơn.

“Có người!” một đồng đội khẽ nói.

Chúng tôi tiến lại gần và thấy một người phụ nữ đang đứng dưới tán cây lớn. Trên tay chị là một chiếc đèn dầu nhỏ, được che kỹ để gió không thổi tắt.

Chị nói nhanh:
“Các anh là bộ đội phải không? Đi theo em, đoạn này có phục kích phía trước.”

Chị là Nguyễn Thị Hồng, dân công hỏa tuyến, quen đường rừng hơn cả lính trinh sát.

Không chần chừ, Toàn ra hiệu cho cả tổ đi theo.

Ánh đèn dầu nhỏ bé dẫn chúng tôi đi xuyên qua rừng mưa. Có lúc gió thổi mạnh, ngọn đèn tưởng như tắt, nhưng chị Hồng luôn che chắn bằng cả thân người.

Tôi hỏi nhỏ:
“Chị không sợ nguy hiểm à?”

Chị chỉ cười:
“Sợ chứ… nhưng các anh còn nhiệm vụ quan trọng hơn.”

Đi được một đoạn, chúng tôi nghe thấy tiếng động lạ phía trước — có dấu hiệu địch tuần tra.

Toàn lập tức giơ tay ra hiệu dừng lại.

Tất cả nín thở.

Ánh đèn dầu lập lòe, lúc sáng lúc tối. Chỉ cần sơ suất, cả nhóm có thể bị phát hiện.

Nhưng chị Hồng không tắt đèn. Chị hạ thấp ngọn đèn sát đất, dùng thân mình che lại.

Chúng tôi hiểu: ánh sáng ấy không chỉ để soi đường, mà còn là niềm tin để không ai bị lạc trong bóng tối.

Một lúc sau, toán tuần tra rẽ sang hướng khác.

Cả tổ thở phào.

Toàn nhìn chị Hồng, khẽ nói:
“Nhờ chị, chúng tôi mới đi qua được đoạn này.”

Chị chỉ đáp:
“Em chỉ mong các anh đi đúng đường thôi.”

Khi ra đến điểm hẹn an toàn, trời đã gần sáng. Ánh đèn dầu tắt dần, nhưng con đường thì đã sáng trong lòng mỗi người.

Sau này, mỗi lần nhắc lại đêm hôm đó, tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh một ngọn đèn nhỏ giữa rừng tối — nhỏ bé nhưng đủ dẫn đường cho cả một tổ trinh sát vượt qua nguy hiểm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn