NGỌN ĐÈN GIỮA ĐÊM RỪNG
Có những ký ức không bao giờ cũ, dù năm tháng đã phủ lên mái đầu màu bạc. "Ngọn Đèn Giữa Đêm Rừng" là câu chuyện hư cấu kể qua lời của nhân chứng Lê Quốc Thắng, người đã trải qua những năm tháng chiến tranh với tình đồng đội, lòng dũng cảm và niềm tin mãnh liệt vào một ngày đất nước được bình yên.
Tôi là Lê Quốc Thắng, năm nay đã ngoài tám mươi tuổi.
Mỗi buổi chiều ngồi trước hiên nhà, nhìn ánh nắng nhạt dần sau rặng tre, tôi lại nhớ về một thời tuổi trẻ đã đi qua trong khói lửa. Những ký ức ấy chưa bao giờ rời khỏi tâm trí tôi. Chúng lặng lẽ ở đó, như những vết hằn trên thân cây già, không còn đau nhưng chẳng thể xóa nhòa.
Ngày tôi lên đường, quê hương vẫn còn nghèo. Mẹ gói cho tôi một nắm cơm muối mè, cha chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai tôi rồi gật đầu. Không ai nói nhiều, nhưng trong ánh mắt của họ là biết bao niềm tin và nỗi nhớ đã được gửi gắm.
Những tháng ngày sau đó là những cuộc hành quân nối tiếp nhau. Con đường đất đỏ mùa nắng phủ đầy bụi, mùa mưa thì lầy lội đến mắt cá chân. Chúng tôi mang trên vai ba lô nặng trĩu, bước từng bước giữa núi rừng, luôn động viên nhau bằng những câu chuyện về gia đình và quê hương.
Trong đơn vị có một người đồng đội tên Nam. Cậu ấy rất thích viết nhật ký. Mỗi tối, dưới ánh đèn dầu leo lét, Nam lại ghi vài dòng về những điều đã diễn ra trong ngày. Có lần tôi hỏi:
"Viết để làm gì vậy?"
Nam cười hiền:
"Để nếu mai này còn trở về, mình sẽ nhớ rằng tuổi trẻ đã từng sống hết lòng."
Câu trả lời ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Một mùa mưa, cả đơn vị được giao nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường vận chuyển. Mưa lớn kéo dài nhiều ngày làm đất đá sạt xuống, cây cối ngổn ngang. Chúng tôi cùng người dân địa phương dọn đường từ sáng đến khuya. Không ai than mệt. Ai cũng hiểu rằng mỗi đoạn đường được thông suốt đều mang theo hy vọng cho biết bao người.
Đêm hôm ấy, khi công việc đã xong, một cụ già trong bản mang đến nồi khoai luộc còn nóng. Cụ bảo:
"Các con ăn đi, chẳng có gì quý hơn, chỉ có tấm lòng của bà con."
Chúng tôi ngồi quây quần bên ánh lửa nhỏ, chia nhau từng củ khoai. Giữa núi rừng tĩnh lặng, không ai nói nhiều, nhưng ai cũng cảm nhận được hơi ấm của tình người.
Nhiều năm sau, chiến tranh khép lại. Tôi trở về quê hương. Con đường làng ngày nào giờ rợp bóng cây, tiếng trẻ em cười vang khắp xóm nhỏ. Tôi đứng rất lâu bên bờ sông, nơi mẹ từng tiễn tôi đi. Mọi thứ đã đổi thay, nhưng dòng nước vẫn chảy hiền hòa như thuở trước.
Chiếc ba lô cũ giờ được cất trong góc tủ. Bên trong vẫn còn chiếc khăn tay mẹ may, vài bức thư đã ngả màu và cuốn sổ nhỏ ghi tên những người đồng đội. Mỗi lần mở cuốn sổ ấy, tôi lại nhớ về những gương mặt từng cùng mình đi qua những năm tháng không thể nào quên.
Giờ đây, mỗi khi con cháu hỏi về thời hoa lửa, tôi không kể nhiều về gian khổ. Tôi kể về tình đồng đội, về những người dân sẵn sàng sẻ nửa bát cơm, về những nụ cười giữa những ngày khó khăn và về niềm tin rằng rồi một ngày hòa bình sẽ trở lại.
Tôi luôn nói với các cháu rằng:
"Chiến tranh để lại nhiều mất mát, nhưng cũng nhắc chúng ta biết quý trọng hòa bình. Hãy sống tử tế, yêu thương con người và gìn giữ những điều tốt đẹp để những ký ức đau thương chỉ còn là bài học của lịch sử, chứ không bao giờ trở thành hiện thực của tương lai."
Đó là câu chuyện của tôi – một người bình thường đã đi qua một thời hoa lửa, mang theo ký ức của tuổi trẻ và lòng biết ơn sâu sắc đối với cuộc sống yên bình hôm nay.



