NGỌN ĐÈN GIỮA ĐÊM TRƯỜNG SƠN (1)
Một đêm hành quân nơi tuyến lửa, tình đồng đội đã trở thành ánh sáng dẫn đường cho tuổi trẻ năm ấy.

Đêm Trường Sơn tối đặc như mực. Tiểu đội của Lâm dừng chân bên một vách đá sau nhiều giờ hành quân xuyên rừng. Trong tiếng bom vọng xa, cậu lính trẻ lặng lẽ lấy từ ba lô ra chiếc đèn dầu nhỏ đã móp méo từ lâu. Ánh đèn vàng yếu ớt soi lên gương mặt lấm lem của những người đồng đội đang tựa vào nhau nghỉ mệt. Hòa – cô thanh niên xung phong trẻ nhất đội – mỉm cười đưa cho mọi người từng ngụm nước nhỏ còn sót lại trong bi đông. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu ngày mai sẽ lại là một chặng đường đầy hiểm nguy. Ngoài kia, bom đạn vẫn cày nát núi rừng, còn trong ánh đèn nhỏ ấy lại là cả tuổi trẻ đang cháy rực niềm tin. Lâm khẽ nói: “Rồi đất nước sẽ hòa bình thôi.” Câu nói giản dị khiến cả tiểu đội im lặng rất lâu. Giữa chiến trường khốc liệt, họ đã sống những năm tháng đẹp nhất đời mình như thế.



