Ngọn đèn giữa mưa bom
Câu chuyện kể về những ngày tháng khốc liệt trên tuyến đường Trường Sơn, nơi những con người trẻ tuổi đã sống, chiến đấu và hy sinh để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ tắt. Giữa mưa bom bão đạn, một ngọn đèn nhỏ đã trở thành biểu tượng của niềm tin và lòng dũng cảm.
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, được điều vào đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường trên tuyến Trường Sơn. Những năm ấy, bom rơi như mưa, đất đá bị xới tung ngày đêm, nhưng cứ hễ địch ngừng ném bom là chúng tôi lại lao ra san lấp hố, đảm bảo xe vận tải kịp thời chi viện cho miền Nam.
Trong đội có Lan – một cô gái nhỏ nhắn nhưng gan dạ. Nhiệm vụ của Lan là cầm đèn đứng ở khúc cua nguy hiểm, dẫn đường cho xe đi trong đêm tối. Đó là vị trí vô cùng nguy hiểm, bởi máy bay địch thường nhắm vào ánh sáng để đánh phá.
Một đêm mưa tầm tã, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Chúng tôi được lệnh tạm rút vào hầm, nhưng đoàn xe vận tải vẫn đang tiến tới. Nếu không có người dẫn đường, xe có thể lao xuống vực bất cứ lúc nào. Lan đã cầm đèn lao ra, đứng giữa mưa bom, giơ cao ngọn đèn làm tín hiệu.
Tôi còn nhớ rõ hình ảnh ấy – một ánh sáng nhỏ bé giữa màn đêm đặc quánh, giữa tiếng bom nổ chát chúa. Đoàn xe lần lượt đi qua an toàn. Nhưng ngay khi chiếc xe cuối cùng khuất dần, một quả bom rơi xuống gần đó…
Khi chúng tôi chạy ra, Lan đã nằm lại. Ngọn đèn vẫn còn cháy, ánh sáng yếu ớt nhưng không tắt.
Sau này, mỗi lần nhớ lại, tôi luôn nghĩ: có những con người tuy nhỏ bé nhưng lại tỏa sáng rực rỡ hơn bất kỳ điều gì. Ngọn đèn của Lan không chỉ soi đường cho những chuyến xe năm ấy, mà còn soi sáng ký ức của chúng tôi suốt cả cuộc đời.



