Ngọn Đèn Giữa Mùa Hoa Lửa
Trần Thị Lan là một y tá công tác tại một trạm quân y dã chiến trong thời chiến. Bà đã chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình đồng đội và lòng dũng cảm của những người lính trẻ.
Mùa hè năm 1968, chiến sự diễn ra rất ác liệt. Tôi, Trần Thị Lan, làm việc tại một trạm quân y nhỏ nằm sâu trong rừng. Trạm chỉ có vài gian lán lợp lá, thuốc men thiếu thốn nhưng lúc nào cũng đầy những thương binh cần cứu chữa.
Một đêm mưa lớn, tiếng pháo vọng về từ phía xa không ngớt. Chúng tôi đang chăm sóc thương binh thì một tổ cáng đưa vào một chiến sĩ trẻ tên Phạm Quốc Bình. Anh bị thương nặng ở chân sau khi cứu đồng đội ra khỏi vùng nguy hiểm.
Sau nhiều giờ phẫu thuật, Bình qua cơn nguy kịch. Những ngày nằm điều trị, anh luôn hỏi thăm tình hình đơn vị và đồng đội của mình trước khi hỏi đến bản thân.
Một tối, điện từ máy phát bị hỏng. Cả trạm quân y chìm trong bóng tối. Chúng tôi chỉ còn vài ngọn đèn dầu nhỏ để làm việc. Bình thấy mọi người vất vả nên xin được giúp.
Dù chân còn đau, anh vẫn ngồi tỉ mỉ lau sạch các ống đèn, cắt lại bấc đèn để ánh sáng cháy đều hơn. Đêm nào anh cũng làm công việc ấy.
Một lần tôi hỏi:
— Sao anh không nghỉ ngơi cho khỏe?
Bình mỉm cười:
— Nếu ngọn đèn sáng hơn một chút, các chị sẽ dễ chăm sóc thương binh hơn. Tôi chưa thể ra trận, nhưng vẫn muốn góp sức.
Từ đó, ngọn đèn dầu do Bình chăm sóc luôn là ngọn đèn sáng nhất trong trạm quân y. Nhiều thương binh gọi vui đó là "ngọn đèn của Bình".
Ba tháng sau, vết thương của anh hồi phục. Ngày trở về đơn vị, Bình để lại chiếc hộp đựng dụng cụ sửa đèn và nói:
— Khi nào đèn tắt, hãy nhớ có một người lính từng mong ánh sáng này không bao giờ mất đi.
Năm sau, chúng tôi nhận được tin Bình đã hy sinh trong một trận chiến lớn. Cả trạm quân y lặng người.
Tối hôm ấy, tôi thắp lại ngọn đèn dầu mà anh từng chăm sóc. Ánh lửa nhỏ nhưng ấm áp lạ thường. Tôi hiểu rằng có những con người tuy đã đi xa, nhưng những việc tốt đẹp họ để lại vẫn sẽ mãi soi sáng trái tim người khác.



