Ngọn đèn giữa sương đêm
Nguyễn Thị Thanh là một cô gái trẻ tình nguyện giữ liên lạc và tiếp tế cho bộ đội qua những con đường sương mù và bom đạn, dùng ánh đèn làm dấu hiệu dẫn đường.
Mùa đông năm 1972, Thanh phải dẫn lương thực và thuốc men đến một đơn vị bộ đội ẩn mình giữa rừng sương mù. Đêm đến, sương dày đặc, đường trơn trượt, lại có tiếng bom xa rền vang, khiến mọi người vừa lo sợ vừa căng thẳng.
Thanh cầm ngọn đèn dầu nhỏ, đặt trên bờ, làm dấu cho đồng đội và bộ đội nhận ra hướng đi. Cô vừa dẫn vừa nhắc nhở các đồng đội cẩn thận, tránh những hố bom còn sót lại. Khi đến nơi an toàn, toàn bộ hàng hóa và đồng đội đều nguyên vẹn. Thanh kể: “Ánh đèn nhỏ ấy như một ngọn lửa giữa màn sương, dẫn lối cho chúng tôi và cho cả hy vọng của bộ đội. Dù sợ hãi, chúng tôi vẫn tiến bước, vì mỗi chuyến đi là một phần đóng góp cho Tổ quốc.”



