Bài viết

Ngọn đèn giữa Trường Sơn

Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong tham gia mở đường, đảm bảo giao thông và cứu trợ trên tuyến Trường Sơn trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Tuổi trẻ của cô gắn liền với bom đạn, gian khổ nhưng đầy lý tưởng và tinh thần đồng đội.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Thị Thu Hằng, sinh ra trong một gia đình nông dân ở miền Bắc. Năm mười tám tuổi, khi đất nước đang trong thời kỳ chiến tranh ác liệt, tôi viết đơn tình nguyện vào thanh niên xung phong và được phân công vào tuyến đường Trường Sơn.

Ngày rời quê, mẹ tôi tiễn ra đầu làng, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ buộc lại chiếc khăn choàng cổ cho tôi rồi dặn: “Cố giữ mình con nhé.” Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vừa háo hức vừa lo lắng.

Ở Trường Sơn, cuộc sống hoàn toàn khác. Chúng tôi sống giữa rừng sâu, ăn uống thiếu thốn, làm việc dưới bom đạn rình rập. Công việc của tôi là cùng đồng đội san lấp hố bom, mở đường cho xe vận tải và dẫn đoàn xe qua những đoạn đường nguy hiểm.

Có những đêm, trời tối mịt, chỉ có ánh đèn pin nhỏ dẫn đường. Bom nổ đâu đó rất gần, đất đá rung chuyển, nhưng chúng tôi vẫn phải tiếp tục vì phía sau còn hàng dài xe chờ đi qua.

Tôi nhớ rõ một lần, khi đang làm nhiệm vụ, một quả bom nổ gần vị trí chúng tôi đứng. Một chị trong tổ đã đẩy tôi ngã xuống hố trú ẩn, cứu tôi khỏi mảnh bom. Nhưng chị đã không kịp tránh. Khoảnh khắc ấy trở thành ký ức mà tôi không bao giờ quên.

Sau chiến tranh, tôi trở về quê nhà. Mọi thứ đã đổi thay: làng xóm yên bình hơn, đường sá rộng hơn. Nhưng trong tâm trí tôi, Trường Sơn vẫn luôn hiện về như một phần không thể tách rời của tuổi trẻ.

Tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” là quãng đời đẹp nhất – nơi tuổi trẻ được sống hết mình, dẫu có mất mát nhưng đầy tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn