Ngọn đèn hầm chữ A
Năm 1972, tại một ngôi làng nhỏ nằm gần tuyến đường tiếp tế, tiếng máy bay và bom đạn đã trở thành âm thanh quen thuộc. Mỗi khi còi báo động vang lên, người dân lại nhanh chóng xuống những hầm chữ A được đào sát bên nhà. Trong số đó có anh Nguyễn Văn Hòa, một dân quân trẻ kiêm người gác làng. Công việc của anh là quan sát bầu trời, báo động cho bà con và hỗtrợ đưa người già, trẻ nhỏ đến nơi trú ẩn an toàn. Một đêm mưa lớn, sau nhiều đợt không kích, một căn hầm ở cuối làng bị đất đá sạt lấp. Không chần chừ, anh Hòa cùng vài thanh niên mang cuốc, xẻng và đèn dầu lao đến đào cứu. Suốt nhiều giờ trong mưa gió, họ thay nhau đào bới bằng tất cả sức lực. Khi lớp đất cuối cùng được dọn đi, tiếng khóc của một em bé vang lên từ trong hầm. Cả gia đình đều được đưa ra ngoài an toàn. Người mẹ ôm chặt đứa con, nước mắt hòa lẫn nước mưa, liên tục cảm ơn những người đã không bỏ cuộc. Sau đêm ấy, chiếc đèn dầu mà anh Hòa dùng trong cuộc cứu hộ được ba con giữ lại như một kỷ vật. Họ nói rằng, giữa những ngày khói lửa, ánh sáng của chiếc đèn không chỉ giúp tìm thấy người trong hầm mà còn thắp lên niềm tin rằng con người vẫn có thế bảo vệ nhau trong hoàn cảnh khắc nghiệt Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, mỗi dịp họp mặt của làng, những người từng sống qua thời kỳ ấy vẫn kể lại câu chuyện về "ngọn đèn trong hầm chữ A". Đối với họ, đó không chỉ là ký ức về bom đạn mà còn là minh chứng cho lòng nhân ái, sự đoàn kết và ý chí vượt qua nghịch cảnh của con người



