Ngọn đèn học vấn thắp lửa yêu nước – Tiến sĩ Nguyễn Đình Tuân
Nguyễn Đình Tuân (1867-1941) - thường gọi là ông Nghè Sổ người xã Trâu Lỗ (tên Nôm làng Sổ), tổng Mai Đình, huyện Hiệp Hòa, phủ Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang (nay thuộc làng Trâu Lỗ, xã Mai Đình, huyện Hiệp Hòa, Bắc Giang), đỗ Đình nguyên khoa thi năm Tân Sửu 1901 thời Nguyễn.
Cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX, khi đất nước chìm trong bóng tối của ách thực dân, trên vùng đất Bắc Giang đã xuất hiện một bậc nho sĩ nổi tiếng về tài học và lòng yêu nước. Đó là Tiến sĩ Nguyễn Đình Tuấn – một nhà nho tiêu biểu của thời kỳ giao thời, người dùng trí tuệ và nhân cách để khơi dậy tinh thần dân tộc trong lòng học trò và nhân dân.
Nguyễn Đình Tuấn sinh ra trong một gia đình có truyền thống hiếu học. Ngay từ nhỏ, ông đã nổi tiếng thông minh, chăm chỉ và sớm bộc lộ tư chất của một người say mê sách vở. Trong những đêm yên tĩnh nơi làng quê Kinh Bắc, ánh đèn dầu leo lét bên trang sách đã nuôi dưỡng trong ông khát vọng học hành để giúp ích cho đất nước. Con đường khoa bảng của ông vì thế cũng đầy vẻ vang. Với tài năng và sự nỗ lực bền bỉ, ông thi đỗ cao trong các kỳ thi Nho học và trở thành một vị tiến sĩ được triều đình trọng dụng.
Nhưng Nguyễn Đình Tuấn không chỉ là một người làm quan đơn thuần. Ông là một nhà nho có tầm nhìn tiến bộ trong bối cảnh xã hội đang biến động mạnh mẽ. Khi phong trào canh tân và tinh thần yêu nước lan tỏa khắp nơi, ông đã sớm nhận ra rằng muốn cứu nước, trước hết phải mở mang dân trí. Chính vì vậy, khi được bổ nhiệm làm Đốc học, ông dành nhiều tâm huyết cho việc giáo dục và đào tạo nhân tài.
Trường học do ông phụ trách nhanh chóng trở thành nơi hội tụ của nhiều học trò ham học và có chí hướng. Với học trò, ông không chỉ dạy chữ nghĩa, kinh sử mà còn khơi gợi tinh thần yêu nước, lòng tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm với quê hương. Những bài giảng của ông thường vượt ra ngoài khuôn khổ sách vở, gợi mở những tư tưởng tiến bộ, khuyến khích học trò suy nghĩ về vận mệnh đất nước. Chính điều đó đã khiến ông trở thành một người thầy được học trò kính trọng và nhân dân quý mến.
Trong thời kỳ phong trào cải cách và các hoạt động yêu nước lan rộng, Nguyễn Đình Tuấn cũng có mối quan hệ và giao lưu với nhiều sĩ phu tiến bộ. Dù làm việc trong bộ máy quan lại, ông vẫn luôn giữ tấm lòng thanh liêm, đứng về phía nhân dân và cổ vũ cho tinh thần học hỏi những tư tưởng mới. Chính sự ảnh hưởng của ông đã góp phần lan tỏa những tư tưởng đổi mới trong tầng lớp trí thức đương thời.
Sau này, khi được bổ nhiệm giữ những chức vụ quan trọng như Án sát hay Tuần phủ, ông vẫn giữ phong cách sống giản dị, liêm khiết và hết lòng vì dân. Ông khuyến khích việc khai hoang, lập làng, giúp người dân ổn định cuộc sống, phát triển sản xuất. Với ông, làm quan không phải để hưởng vinh hoa mà là để phụng sự đất nước và nhân dân.
Những năm tháng cuối đời, dù tuổi đã cao, ông vẫn dành nhiều thời gian cho việc dạy học và truyền bá tri thức. Nhiều học trò của ông sau này trở thành những trí thức và nhân sĩ có ảnh hưởng trong xã hội. Khi ông qua đời, tin buồn lan ra khắp nơi. Học trò cũ ở nhiều nơi đã tìm về chịu tang người thầy đáng kính, có người dù giữ chức vị cao vẫn khoác áo tang lội bùn tiễn đưa linh cữu thầy, thể hiện sự kính trọng sâu sắc đối với nhân cách và công lao của ông.
Cuộc đời của Tiến sĩ Nguyễn Đình Tuấn giống như một ngọn đèn bền bỉ cháy giữa thời kỳ lịch sử đầy biến động. Ông không cầm gươm ra chiến trận, nhưng bằng tri thức, nhân cách và lòng yêu nước, ông đã góp phần thắp lên tinh thần dân tộc trong lòng bao thế hệ học trò.
Ngày nay, khi nhắc đến những danh nhân của vùng đất Bắc Giang, người ta vẫn nhớ đến Nguyễn Đình Tuấn như một biểu tượng của người trí thức yêu nước. Tấm gương của ông nhắc nhở rằng trong mọi thời đại, tri thức và lòng yêu nước luôn là những ngọn lửa mạnh mẽ nhất để soi sáng con đường của dân tộc



