Ngọn đèn không bao giờ tắt
Một ngọn đèn nhỏ đã sưởi ấm biết bao trái tim nơi tiền tuyến bằng những điều giản dị nhất.
Những năm chiến tranh ác liệt, khi cả thôn Nhà Nít, xã Hy Cương đã chìm trong màn đêm vì quy định che ánh sáng, căn nhà nhỏ của bà Từ vẫn thấp thoáng một ngọn đèn dầu. Không phải để thắp sáng cả gian nhà, mà chỉ vừa đủ để bà vá những chiếc áo lính, khâu lại từng đường chỉ trên ba lô, từng chiếc khăn tay mà các mẹ trong làng gửi gắm cho con em trước ngày lên đường.
Mỗi buổi chiều, bà lại mang chiếc giỏ mây đi khắp xóm xin từng mảnh vải vụn. Có người cho một đoạn kaki cũ, có người góp vài chiếc cúc áo, người khác lại đưa một cuộn chỉ đã dùng gần hết. Tất cả được bà cẩn thận gom góp, nâng niu như của quý.
Có lần, một cậu bé hỏi:
"Đêm nào bà cũng thức như vậy, bà không mệt sao?"
Bà chỉ mỉm cười:
"Áo vá kịp hôm nay thì ngày mai các chú ngoài mặt trận sẽ bớt lạnh."
Chiến tranh qua đi, ngọn đèn dầu không còn được thắp mỗi đêm nữa. Nhưng với người dân Nhà Nít, ánh sáng ấy chưa từng tắt. Nó vẫn cháy trong ký ức như biểu tượng của sự lặng thầm, của những con người góp sức cho Tổ quốc bằng chính đôi bàn tay bình dị.



