Ngọn đèn không bao giờ tắt – Câu chuyện Hoa Lửa của bác Trần Minh Đức
Có những ngọn đèn không chỉ thắp sáng một mái nhà, mà còn thắp sáng ký ức về những năm tháng cống hiến cho Tổ quốc. Với bác Trần Minh Đức (sinh năm 1956, ngụ ấp Xóm Gò, xã Tân Hòa), ngọn đèn ấy vẫn lặng lẽ cháy qua năm tháng, soi sáng lòng yêu nước, nghĩa tình đồng đội và niềm tin vào thế hệ hôm nay.
Khi màn đêm buông xuống trên ấp Xóm Gò, trong căn nhà nhỏ của bác Trần Minh Đức, ánh đèn vàng vẫn đều đặn sáng lên như đã thành một thói quen suốt bao năm. Đó không chỉ là ánh sáng của một mái ấm bình yên, mà còn gợi nhắc về những năm tháng tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc.
Là người thuộc diện chính sách, bác từng đi qua những ngày tháng đất nước còn nhiều gian khó. Những con đường hành quân, những đêm thức trắng giữa mưa rừng, những lần đối mặt với hiểm nguy… tất cả đã trở thành ký ức không thể nào quên. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong trái tim người lính năm ấy, tình yêu quê hương, tinh thần trách nhiệm và nghĩa tình đồng đội vẫn chưa bao giờ phai nhạt.
Trở về với cuộc sống đời thường, bác Trần Minh Đức chọn cho mình một cuộc sống giản dị, cần mẫn lao động, chăm lo gia đình và tích cực tham gia các hoạt động ở địa phương. Với bà con lối xóm, bác luôn là người chân tình, mẫu mực; với con cháu, bác là người kể lại những câu chuyện về một thời đất nước gian lao để nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình.
Ánh đèn trong căn nhà nhỏ ấy vì thế chưa bao giờ chỉ là ánh sáng của một bóng điện. Đó là ngọn lửa của ký ức, của lòng biết ơn và của niềm tin được truyền từ thế hệ đi trước sang thế hệ hôm nay. Mỗi câu chuyện bác kể là một bài học về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng và về trách nhiệm của mỗi người đối với quê hương.
“Hoa Lửa” không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh, mà còn là ngọn lửa được gìn giữ trong từng mái nhà, từng gia đình có công với cách mạng. Và bác Trần Minh Đức chính là một trong những người đang lặng lẽ giữ cho ngọn lửa ấy luôn sáng, để thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng hòa bình được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả những hy sinh của lớp người đi trước.


