Ngọn đèn không bao giờ tắt ở Trường Sơn
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, giữa núi rừng Trường Sơn hun hút gió, có một cô gái thanh niên xung phong tên là Mai – người được đồng đội gọi bằng cái tên trìu mến “Mai Đèn”. Cái tên ấy bắt nguồn từ việc mỗi đêm, khi tiếng bom đã lắng, Mai lại lặng lẽ mang chiếc đèn dầu cũ ra soi đường cho anh em thông tuyến, vá đường, đắp hố bom. Có đêm mưa rừng như trút, gió thổi tắt phụt những ngọn đèn khác, nhưng chiếc đèn của Mai vẫn sáng — không phải vì nó tốt hơn hay mới hơ
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, giữa núi rừng Trường Sơn hun hút gió, có một cô gái thanh niên xung phong tên là Mai – người được đồng đội gọi bằng cái tên trìu mến “Mai Đèn”. Cái tên ấy bắt nguồn từ việc mỗi đêm, khi tiếng bom đã lắng, Mai lại lặng lẽ mang chiếc đèn dầu cũ ra soi đường cho anh em thông tuyến, vá đường, đắp hố bom. Có đêm mưa rừng như trút, gió thổi tắt phụt những ngọn đèn khác, nhưng chiếc đèn của Mai vẫn sáng — không phải vì nó tốt hơn hay mới hơn, mà vì Mai luôn đứng che gió bằng chính thân mình. Có lần bom nổ gần làm Mai bị thương ở vai, nhưng đêm đó cô vẫn xin được ra tuyến bởi “mất một đêm đường tắc lại, xe hàng viện trợ sẽ không vào được chiến trường”. Đồng đội thương Mai, khuyên cô nghỉ, nhưng Mai chỉ cười hiền: “Còn đứng được là còn soi đường cho anh em”. Rồi một đêm, trận bom bất ngờ đổ xuống, Mai ngã xuống ngay bên mép đường mà chiếc đèn vẫn nằm trong tay, ngọn lửa nhấp nháy như muốn thắp tiếp con đường cô chưa kịp đi hết. Sau chiến thắng, đồng đội tìm lại nơi Mai nằm xuống và đặt tấm bia nhỏ ghi dòng chữ: “Nơi đây, ngọn đèn của một trái tim trẻ đã thắp sáng cả một con đường.” Câu chuyện về Mai trở thành nguồn cổ vũ cho lớp lớp thanh niên hôm nay – rằng dù trong thời chiến hay thời bình, mỗi người trẻ đều có thể trở thành một “ngọn đèn” soi đường, dẫu nhỏ bé nhưng kiên cường, góp phần vào hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.



